TỘI PHẠM@@@@@@@@@@@@@@–|–󋦗́@Miki‚³‚ñ@@@–óF12/02/2004@

 

‚ ‚ç‚·‚¶@:@—T•Ÿ‚ȉƒë‚̈êl–º‚ÌGiao@E@—¼e‚Ì—£¥‚Å•ƒe‚ÍGiao‚Ì“¯‹‰¶‚ÆDiem‚ƍč¥‚µ‚悤‚Ɓ@E@‚»‚ñ‚ÈŽ–‚ð‹–‚¹‚È‚¢Giao‚́AƒwƒƒCƒ“‚ðˆµ‚¤•s—ǃOƒ‹[ƒv‚Ì’‡ŠÔ‚Ö‚Æ

 

@----@—¼e‚Ì—£¥‚ª³Ž®‚ÉŒˆ‚Ü‚èA‚Ý‚ñ‚ȂōŌã‚̐HŽ–‚ð‚µ‚Ä‚¢‚邪–ºGiao‚Í”[“¾‚¢‚©‚È‚­‚Ä–Ê”’‚­‚È‚¢AAA---

Bà Ly : xong đủ các món rồi đó, cầm đũa đi !c.àh quên nữa

@@HŽ–‚ÌŽx“x‚ªo—ˆ‚Ü‚µ‚½‚æA”¢‚ðŽæ‚Á‚āI@‚ ‚ŸA–Y‚ê‚Ä‚¢‚½AAAB

@ Nào ! chúng ta cạn ly

‚³‚ŸAŠ£”tI

Ông Định : cả cháu nữa chứ Giao

@ Giao‚à‚Ç‚¤‚¾H

Bà Ly : anh này, con còn nhỏ mà...Giao, khui nước đi con

Dinh‚³‚ñAGiao‚Í‚Ü‚¾Žq‹Ÿ‚¾‚©‚çAAð‚𔲂¢‚ÄGiaoB

Ông Thành : cầm ly lên đi con

‚³‚ŸƒOƒ‰ƒXŽ‚Á‚āAGiaoIB

Bà Ly : việc con ở lại sống với ba, thật rac. chỉ là thỏa thuận trước tòa khi ba má làm thủ tục ly hôn. Ở đâu, thì con vẫn là con của ba má vàc Ba Má phải có trách nhiệm với con. Toàn bộ tài sản được phân chia, phần của Má sẽ để hết lại cho con@ thỏa thuậnF@“¯ˆÓA‡ˆÓB@

Giao‚ª‚¨•ƒ‚³‚ñ‚̏Š‚ɏZ‚ÞŽ–‚́AAA–{“–‚́c@‚½‚¾AŽ„‚Æ‚¨•ƒ‚³‚ñ‚Í—£¥Žè‘±‚«‚ªÙ”»‚Å–³Ž–I‚í‚Á‚½‚¯‚ǁA‚Ç‚±‚É‚¢‚Ä‚à‚¨‘O‚ÍŽ„‚Æ‚¨•ƒ‚³‚ñ‚ÌŽq‹Ÿ‚¾‚æBŽ„’B‚Í‚¨‘O‚ɐӔC‚ª‚ ‚é‚©‚ç‚ˁB•ª‚¯‚½àŽY‚ÌŽ„‚Ì•ª‚Í‘S•”‚¨‘O‚É‚ ‚°‚é‚æB

-Ông Định : ờ, để hết lại@

‘S•”‚ˁB

-Bà Ly : bất cứ lúc nào con thích, con cũng có thể qua sống với Má vá bác Định đây

‚¨‘O‚ª–]‚Þ‚È‚ç‚¢‚‚łàAŽ„‚ÆDinh‚³‚ñ‚̏Š‚É—ˆ‚Ä•é‚点‚΂¢‚¢‚Ì‚æB

-Ông Định : uhm đúng đúng, ở bên đó rộng lắm

@‚¤‚ñA‚»‚¤‚¾‚ˁAŽ„‚̉Ƃ͍L‚¢‚©‚ç‚ȁB

-Giao : nhưng con không cần, không cần những thứ đó,,

‚¢‚ç‚È‚¢II@‰½‚à‚¢‚ç‚È‚¢II

-Giao : không! má ra đi ! con không muốn nghe má nói gì nữa hết ớc!

‚¢‚â‚ÁI@‚¨•ê‚³‚ño‚čs‚Á‚āI@‚¨•ê‚³‚ñ‚̘b‚µ‚È‚ñ‚Ä‚à‚¤•·‚«‚½‚­‚È‚¢I

-Ông Thành : lại quên lời ba dặn rồi, trong bất cứ trường hợp nào cũng phải tỏ ra bình tĩnh

‚¨•ƒ‚³‚ñ‚ÌŒ¾‚¢‚‚¯‚ð–Y‚ꂽ‚Ì‚©‚¢A‚Ç‚ñ‚ȏꍇ‚Å‚à—Ž‚¿’…‚¢‚āAAAB

ccccccccccc.

(Bài ca)@‘}“ü‰Ì

Ánh trăng buồn đổ xuống trên bờ mi giá lạnh, gió đêm về biển cát vẫn quạnh hiu giữa sóng vàng, gọt ngùn theo con sóng cuốn, điên cuồn trôi theo ước muốn, chốn bình yên đã vàng phai theo cơn vòng xoáy. Nước mắt nào nhỏ xuống trong lòng em rã rời, đóa hoa nào nở mãi khi vườn khuya, ánh trăng tàn là vì sao vai khép cánh, sương về long lanh đẫm ước cõi tình đau bóng hình em lạc loài. Vầng trăng xa khuất em vẫn thương nhớ, ôm ấp trong ký ức những phút giây tỏa sáng,bờ mi xanh thẳm em vẫn im khép, Hiu hắc nơi góc tối những vết đau ngày tháng, chờ một bàn tay giữ đời em, chờ một bàn tay ấm tình em. Đóa hoa đời nở mãi trong lòng em rã rời, hãy xoa dịu từng vết đau tình yêu, giữa tim người cho thời gian không nhứt nhối, tay cầm tay không bối rối, giấc mộng trăng sẽ cùng nhau ngược dòng

‚³‚Ñ‚µ‚¢ŒŽ‚ÌŒõ‚ªŽ„‚Ì–j‚ɍ~‚è‚»‚»‚®B–é•—‚Í—D‚µ‚­‚¢‚āAì‚ÍŒõ‚𗁂сA”gŠÔ‚©‚物‹à‚ÌŒõ‚肪’µ‚Ë•Ô‚éB‚Í‚©‚È‚¢–]‚Ý‚àA—D‚µ‚­Œõ‚é‚»‚̉Q‚Ì’†‚ɐ©‚É‚½‚½‚¸‚ށB¬‚³‚È—Ü‚Ì‚µ‚¸‚­‚ª‚»‚Á‚Æ—Ž‚¿‚éBŒŽ–¾‚©‚肪Žc‚é’ë‚Å‚¢‚‚܂łàç‚­‰ÔB’W‚­‹P‚­’©‚à‚â‚Ì’†‚ÉŒŽ‚ÌŒõ‚ª­‚µ‚‰“‚´‚©‚éBŒN‚ðŽv‚¤‹CŽ‚¿‚ª’©‚à‚â‚Æ‚Æ‚à‚Éœfœr‚¤BŒŽ‚ªÁ‚¦‚Ä‚à‚ ‚È‚½‚ðŽv‚¤‹CŽ‚¿‚Í•Ï‚í‚ç‚È‚¢BŒN‚Ƃ̒lj¯‚Ì“úX‚ª–Y‚ê‚ç‚ê‚È‚¢BˆÃ‚¢‹÷‚É‚ÍŒŽ“ú‚̏Õ‚ª•‚‚©‚сAŽ„‚͐©‚É‚½‚½‚¸‚ށB’N‚©Ž„‚ÉŽè‚ð‚³‚µ‚ׂ̂āAAAB—₽‚­‚È‚Á‚½Ž„‚̈¤‚ð’g‚߂āAAABŽ„‚̐S‚Ì’†‚ɉi‰“‚ɍ炭‰ÔBŽ„‚̐S‚Ì’†‚̈¤‚̏Õ‚ð˜a‚ç‚°‚āBŽ„‚Æ‚Æ‚à‚É—D‚µ‚­Žž‚ð‰ß‚²‚µAŽè‚ÆŽè‚ðŽæ‚荇‚Á‚ÄŽ„‚ð‚à‚Ƃ̐S‚É–ß‚µ‚āAAAB

................................................................

---@Giao‚ª‹³Žº‚𔲂¯‚¾‚µ‚Ä‚«‚āAAA@---

-Hưng : Giao! Giao!!.....Giao gan quá, chưa hết giờ dám bỏ về trước mặt thầy

Giao! Giao! Žö‹Æ’†‚É”²‚¯o‚·‚È‚ñ‚Ä‚ ‚«‚ꂽ‚È‚ŸB

-Giao : ờ...tại chán

‚¾‚Á‚āA..‚‚܂ñ‚È‚¢‚ñ‚¾‚à‚ñB

-Hưng : trước thấy Giao thích môn Hóa lắm mà

‰»Šw‚ÌŽö‹Æ‚͍D‚«‚¾‚Á‚Ä‘O‚ÉŒ¾‚Á‚Ä‚½‚¶‚á‚È‚¢‚©B

-Giao : trước thích nhưng giờ chán

@ ‘O‚͍D‚«‚¾‚Á‚½‚¯‚ǁA¡‚͂‚܂ç‚È‚¢AAAB

-SV : ghê nha!!!(cười)

ƒXƒ“ƒQƒFAAAB(Î)

 mình đi đâu chơi đi Hưng

@HungI@‚Ç‚±‚©‚Ö—V‚тɍs‚±‚¤‚æ

-Hưng : đi đâu nữa, tới giờ cơm rồi

@‚Ç‚±‚Ö‚às‚©‚È‚¢‚æB‚²”ѐH‚ׂɋA‚é‚©‚çAAAB

-Giao : đi uống nước, xong về nhà Giao ăn cơm luôn hé!! Về nhà Giao ăn cơm, ba Giao nấu ăn được lắm

‚¿‚å‚Á‚Æ‚¨’ƒ‚ðˆù‚ñ‚Å‚©‚çAŽ„‚̉Ƃɍs‚Á‚ăSƒnƒ“‚ðH‚ׂ悤‚æA‚¨•ƒ‚³‚ñ‚ªì‚éHŽ–‚Í”ü–¡‚µ‚¢‚ñ‚¾‚©‚çB

-Hưng : không được đâu Giao@

‚¾‚ß‚¾‚æB

-Giao : sao vậy

@‚Ç‚¤‚µ‚āH

-Hưng : Hưng phải về nhà ăn cơm với bố mẹ.... nhà Hưng là vậy, đi đâu thì đi tới bữa phải về ăn. bây giờ Giao đi đâu ?

ƒ{ƒN‚͐e‚ƈꏏ‚ɐHŽ–‚ð‚·‚é‚©‚ç‹A‚é‚æA–l‚̉Ƃ́A‚Ç‚±‚ɍs‚Á‚Ä‚Ä‚à‰Æ‚É‹A‚Á‚ăSƒnƒ“‚ðH‚ׂé‚ñ‚¾BGiao‚Í‚Ç‚±‚֍s‚­‚́H

-Giao : ờ thì chắc là cũng về nhà ăn cơm

‚ ‚ŸA‚¶‚ᎄ‚à‰Æ‚É‹A‚Á‚ăSƒnƒ“H‚ׂé‚íB

-Hưng : uhh vậy đi, ăn đúng bữa cơ thể sẽ hấp thu được nhiều chất dinh dưỡng hơn

‚»‚¤‚©A‰h—{‚Ì‚ ‚é‚à‚Ì‚ðH‚ׂé‚ñ‚¾‚æB

.........................................................................................................................................

---@Giao‚Ì•ƒe‚̃}ƒ“ƒVƒ‡ƒ“‚ŁAAA@---

-Ông Thành : ăn đi con

Giao,H‚ׂȂ³‚¢B

-Giao : toàn trứng không, ngán quá à...

@ —‘‚΂Á‚©‚è‚ŁAŒ™‚¾‚íB@@uchán‚Í‹­’²Fngán‚͏­‚µŽã‚¢EˆÓ–¡‚Í–O‚«‚év

-Ông Thành : cho nó nhanh, đầu giờ chiều Ba phải có tiết đứng lớp

—‘—¿—‚ÍŠÈ’P‚¾‚©‚ç‚ˁA’‹ˆê”Ô‚ÉŠwZ‚ɍs‚©‚È‚¯‚ê‚΂Ȃç‚È‚¢‚©‚çAAAB

-Giao : trưa nay ba về trễ mà hổng nói trước, làm con hổng có chìa khóa, ngồi đợi trước cửa cả tiếng luôn

¡“ú‚Ì‚¨’‹A‹A‚é‚Ì‚ª’x‚­‚È‚é‚Á‚ÄŒ¾‚í‚È‚©‚Á‚½‚©‚çAŒ®‚ª–³‚©‚Á‚½‚̂ňꎞŠÔˆÈã‚àƒhƒA‚Ì‘O‚ɍÀ‚Á‚Ä‘Ò‚Á‚Ä‚½‚ñ‚¾‚æB

-Ông Thành : Ba xin lỗi, hôm nay Ban Giám Hiệu có cuộc họp đột xuất, vì có mấy em lớp 11 bị bắt vì  sử dụng Heroin, cho nên công an tới làm việc với trường@ Ban Giám HiệuFZ“à‚ÌŠÇ—ˆÏˆõ‰ï‚̂悤‚È‚à‚́BZ’·‚ȂǏã‘w•”‚Å‘gD‚³‚ê‚é@@làm việc với trườngŠwZ‚ƍ‡“¯‚Å’²¸‚µ‚½

ƒSƒƒ“‚ˁB¡“ú‚ÍŠwZ‚̏ã‘w•”‚Ì‹Ù‹}‰ï‹c‚ª‚ ‚Á‚½‚ñ‚¾‚æB‚Z2”N¶”l‚ªƒwƒƒCƒ“‚ðŽg‚Á‚Ä‘ß•ß‚³‚ꂽ‚ñ‚¾B‚¾‚©‚çŒxŽ@‚ªŠwZ‚É—ˆ‚Ä‚¢‚ë‚¢‚ë’²‚ׂç‚ꂽ‚ñ‚¾AAAB

-Giao : hum... ba lúc nào cũng bận bận bận..! chủ nhật tuần trước hẹn đi câu vói con, rốt cuộc cũng bận

ƒtƒ“A‚¨•ƒ‚³‚ñ‚Í‚¢‚‚àA–Z‚µ‚¢–Z‚µ‚¢‚Á‚āAAAI@æT‚Ì“ú—j“ú’Þ‚è‚ɍs‚­–ñ‘©‚ð‚µ‚½‚̂ɁAŒ‹‹Ç–Z‚µ‚¢‚Á‚āB

-Ông Thành : thôi, chủ nhật tới này...chắc chắn

‚¶‚áA¡“x‚Ì“ú—j“úA‚«‚Á‚ƂˁB

-Giao : humm chủ nhật tới con hẹn gặp má, ba quên hả

ƒtƒDƒ“A¡“x‚Ì“ú—j“ú‚Í‚¨•ê‚³‚ñ‚Ɖ–ñ‘©‚ª‚ ‚é‚́A–Y‚ꂽ‚Ì‚¨•ƒ‚³‚ñB

-Ông Thành : ba gởi luôn cho con một chiếc để khỏi phải ngồi chờ cửa như hôm nay

@@   @@¡“ú‚̂悤‚ɃhƒA‚Ì‘O‚Å‘Ò‚½‚È‚­‚Ä‚à‚¢‚¢‚悤‚ÉŒ®‚ð‚ ‚°‚é‚æB

-Giao : cho con mượn chiếc của ba, thôi con lấy cái này, cái này có cái hình đẹp hơn

‚¨•ƒ‚³‚ñ‚ÌŒ®‚ð‘Ý‚µ‚āA‚±‚ÌŒ®‚Ì‚Ù‚¤‚ª‰Âˆ¤‚¢‚à‚ñB

.............................................................................................................................................

---@ŠX‚ŁAAAGiao‚Í•êe‚Æ”ƒ‚¢•¨‚ɁAAA@---

-Ông Định : hai mẹ con cứ mua sắm thoải mái, khi nào xong điện cho anh

’‡—Ç‚­2l‚Å”ƒ‚¢•¨‚ð‚·‚é‚ñ‚¾‚æAI‚í‚Á‚½‚ç“d˜b‚µ‚āB

-Bà Ly : dạ được rồi, anh cứ đi công chuyện đi........con

@ @‚í‚©‚Á‚½‚íB‹M•û‚ÍŽdŽ–‚ɍs‚Á‚āAAAB

-Giao : ngày xưa má có thương ba không?

‚¨•ê‚³‚ñ‚́AÌ‚Í‚¨•ƒ‚³‚ñ‚ðD‚«‚¾‚Á‚½‚́H

-Bà Ly : tất nhiên, không thương làm sao lấy nhau

“–‚½‚è‘O‚Å‚µ‚åAD‚«‚Å‚È‚©‚Á‚½‚çˆê‚É‚È‚ç‚È‚¢‚Å‚µ‚åB

-Giao : còn bác Định, má thương bác Định từ khi nào?

‚Å‚àA‚¢‚‚©‚çDinh‚³‚ñ‚ðD‚«‚É‚È‚Á‚½‚́H

-Bà Ly : 5 năm rồi, từ khi má chuyển sang làm cơ quan của bác ấy

5”N‘O‚©‚ç‚æAŽ„‚ª”ނ̐Eê‚ɈڂÁ‚Ä‚©‚ç‚æB

-Giao : nếu má cứ tiếp tục dạy học giống ba, không chuyển ngành thì hai người đã không bỏ nhau

‚Å‚àA‚¨•ƒ‚³‚ñ‚Ý‚½‚¢‚É‚¸‚Á‚Æ“¯‚¶ŠwZ‚Å‹³‚¦‚ĐEê‚ª•Ï‚í‚ç‚È‚©‚Á‚½‚çA•Ê‚ê‚鎖‚à–³‚©‚Á‚½‚̂ɁAAAB

-Bà Ly : cũng chưa chắc, rồi con sẽ hiểu, chuyện ly hôn cũng thường tình như chuyện kết hôn............Điều quan trọng là nó có được diễn ra một cách văn minh lịch sự hay không, con thấy đó, bây giờ ba má vẫn là những người bạn tốt của nhau

‚»‚¤‚©‚µ‚ç‚Ë‚¥H—£¥‚ÍŒ‹¥‚Æ“¯‚¶‚悤‚È‚à‚Ì‚È‚Ì‚æB‘åØ‚Ȃ̂́i•¶‰»“Ij—çß‚ð‚í‚«‚Ü‚¦‚čs‚¦‚é‚©‚Ç‚¤‚©‚¶‚á‚È‚¢‚Ì‚æB‚¨•ƒ‚³‚ñ‚ÆŽ„‚͍¡‚à‚¢‚¢—F’B‚Å‚¢‚é‚Á‚ÄŽ–‚ðAŒ©‚Ä•ª‚©‚é‚Å‚µ‚åH

..........

---@Diem‚ª“­‚¢‚Ä‚¢‚é“X‚Ł@---

-‹qF cái bên đây được hôn?

‚±‚Á‚¿‚ª‚¢‚¢‚©‚ȁH

-mođen đó@

‘f“G‚ˁB

-cái này nè

‚±‚ê‚ˁB

-Diễm : cô với chị cứ coi hàng đi, có nhiều kiểu mới đẹp lắm đó

@@@‚ä‚Á‚­‚茩‚Ä‚­‚¾‚³‚¢‚ˁB‚«‚ê‚¢‚È–Í—l‚Ì‚à‚Ì‚ªˆê”t‚ ‚è‚Ü‚·‚æB

-Giao : chị ơi.........ủa! Diễm

‚·‚Ý‚Ü‚¹‚ñI@‚ ‚çADiemI

-Diễm : Giao !đi sắm đồ hả?

@GiaoI”ƒ‚¢•¨H

-Giao : má Giao nè! Làm đây từ hồi nào? Sao đang giữa lớp 12 tự nhiên nghỉ ngang vậy?

Ž„‚Ì•ê‚æB‚±‚±‚Í‚¢‚‚©‚ç“­‚¢‚Ä‚¢‚é‚́H@‚È‚º‚‚R‚Ì“r’†‚¾‚Á‚½‚Ì‚É“Ë‘RŠwZ‚â‚ß‚¿‚á‚Á‚½‚́H

-Diễm : tại lúc đó gia đình kẹt quá......à! mà Giao đang học Y Khoa mà phải hôn?

@‚»‚ê‚́AAA‰Æ’ë‚ÌŽ–î‚ŁAAAB@‚ ‚»‚¤‚¾AGiao‚͈ãŠw•”‚¾‚Á‚½‚í‚ˁH

-Giao : ủa sao biết? Đứa nào nói vậy?

@ @‚¦‚ÁA‚Ç‚¤‚µ‚Ä’m‚Á‚Ä‚é‚́H@’N‚©‚ç•·‚¢‚½‚́H

-Diễm : có mấy đứa trong lớp gặp Diễm nói

@ƒNƒ‰ƒXƒ[ƒg‚æI

-cô ơi! Lấy cho tôi xem cái này

‚·‚Ý‚Ü‚¹‚ñI@‚±‚ê‚ðŒ©‚¹‚Ä‚­‚¾‚³‚¢I

-Diễm : dạ !

@‚Í‚¢B

-Giao : nó lớn hơn con có 2 tuổi hà, hồi lớp 11 học giỏi lắm, hoa khôi của trường đó má

”ޏ—‚ÍŽ„‚æ‚è“ñÎ”Nã‚Ȃ́B‚Z“ñ”N‚Ì‚Æ‚«¬Ñ‚à‚æ‚­‚āA”ülƒRƒ“ƒeƒXƒg‚à‚Q”Ô‚¾‚Á‚½‚Ì‚æB@uˆê”Ô‚Í Hoa hậuv

-cái này bao nhiêu vậy?

‚±‚ê‚ÍŠô‚ç‚Å‚·‚©H

-Diễm : dạ 2 triệu

@‚Í‚¢A200–œƒhƒ“‚Å‚·B

-Giao : được hông má?

@@‚¨•ê‚³‚ñA‚±‚ꔃ‚Á‚Ä‚¢‚¢H

-Bà Ly : được lắm

@‚¢‚¢‚æB

-Giao : con lấy cái này nha!

@@‚¶‚áAŽ„‚±‚ê‚É‚·‚éB

-Bà Ly : con thích cái thì cứ việc mua, má không thiếu tiền đâu

@‚¨‘O‚ªD‚«‚Ȃ甃‚¢‚È‚³‚¢‚ˁA‚¨‹à‚Í‚ ‚é‚©‚çB

-Bà Ly : àh bác Định tính mua tặng con chiếc xe đó

‚ ‚ŸADinh‚³‚ñ‚ª‚¨‘O‚ɃoƒCƒN‚𔃂Á‚Ä‚ ‚°‚é‚Á‚āB

-Giao : thiệt hông má? Xe gì vậy?

@ƒzƒ“ƒgI‚Ç‚ñ‚È‚Ì‚©‚ȁH

.......................................................................................................................................

---@V‚µ‚¢ƒoƒCƒN‚ɏæ‚Á‚ÄŠwZ‚ցAAA@---

-—Šw¶1 : nè ! Giao bữa nay xịn quá há!

@    ‚Ë‚¥IGiaoAƒJƒbƒR‚¢‚¢ƒoƒCƒN‚¾‚ˁIB

-—Šw¶2 : ùhm chiếc xe đó, mình ra trường đi làm không biết mấy năm mới mua nổi

@ ‚ ‚ŸAAA‚ ‚̃oƒCƒNAŠwZ‚𑲋Ƃµ‚Ä“­‚¢‚Ä‚à”ƒ‚¤‚̂ɉ½”N‚©‚©‚é‚©•ª‚©‚ç‚È‚¢‚íB

-Hưng : Giao....@Giao...

-...........

-’jŽqŠw¶ : trời ơi, xe đâu đẹp vậy!

‚¨‚§AƒJƒbƒR‚¢‚¢ƒoƒCƒN‚¾‚ˁI

-ê! Thằng này mà quen được với con Giao, hay thiệt đó!

‚¨‚¢A‚¨‘O‚ªGiao‚Æ’m‚荇‚¢‚È‚ñ‚āA‚¤‚ç‚â‚Ü‚µ‚¢‚ȁI

-hay gì, đào con nhỏ chứ gì, thằng này phải học ngành mỏ địa chất thì hợp hơn

‰½‚ª‚¤‚ç‚â‚Ü‚µ‚¢‚Á‚āAƒ„ƒc‚Í‚Ü‚¾Žq‹Ÿ‚³A‚¨‘O‚͐Ζû‚ðŒ@‚鎖‚Å‚à•×‹­‚µ‚½‚ç‚¢‚¢‚ñ‚¾‚æB

-đời bây giờ có nhiều thằng gđiếmh thiệt

@¡A•Ï‚ȃ„ƒc‚ª‘½‚¢‚©‚ç‚ȁB

-ê vừa rồi có đọc báo Công An không?

@ŒöˆÀ‚̐V•·‚ð“Ç‚ñ‚¾‚Ì‚©‚¢H

-có... thằng này thì cũng dám gxêm xêmh thôi

‚¨‘O‚àŒ©‚Ä‚Ý‚ë‚æB

-Hưng : mấy bạn vừa nói gì vậy?

@‚¨‘O‚牽‚ð˜b‚µ‚Ä‚é‚ñ‚¾H

-’jŽqŠw¶ F ờ...thì nói chuyện về báo Công An, một Cơ Quan Ngôn Luận của Thành Phố chúng ta

‰ä‚ª’¬‚ÌŒ¾˜_‹@ŠÖ‚̈ê‚‚ɂ‚¢‚Ä‚³AAAI

-Hưng : mình là con trai, đừng có hèn, muốn nói gì tôi thì nói thẳng, tôi nghe nè

ƒ{ƒN‚Í’j‚¾‚©‚ç”Ú‹¯‚ÈŽ–‚Í‚µ‚È‚¢BŒ¾‚¢‚½‚¢‚±‚Æ‚ª‰ï‚Á‚½‚ç’¼Úƒ{ƒN‚ÉŒ¾‚¢‚ȁI

’jŽqŠw¶-ừ, thì nãy giờ tụi tao nói mày đó, đã sao??

@‚ ‚ŸA‚³‚Á‚«Œ¾‚Á‚½‚¶‚á‚È‚¢‚©B

-gđánh lộnh

@ƒuƒb“|‚·B

-ai? Ai đánh ạ?

@’N‚¾A’N‚ª‰£‚Á‚½B

-cho mày chết

@ŽE‚³‚ê‚é‚æI

-đừng có đánh nữa mà, đừng có đánh nữa

@‚à‚¤‰£‚ç‚È‚¢‚ŁA‰£‚ç‚È‚¢‚ŁI

-anh làm cái gì vậy?

@‰´‚ª‰½‚ð‚µ‚½‚Á‚ÄŒ¾‚¤‚Ì‚¾‚æH

-Giao : chuyện gì vậy, trời ơi sao lại đánh nhau

@Œ–‰Ü‚È‚ñ‚©‚µ‚ĉ½‚µ‚Ä‚é‚́H

.....................

-‹³Žt : làm cái gì vậy? Hả, biết đây là đâu không?

@‰½‚ð‚µ‚Ä‚éI‚±‚±‚ð‚Ç‚±‚¾‚ÆŽv‚Á‚Ä‚éI

tất cả lên văn phòng

@ ŠFAEˆõŽº‚Ö—ˆ‚È‚³‚¢I

...........................................................................................................................................

---@Hung‚ª‚¯‚ñ‚©‚µ‚½‚Ì‚Å•ƒe‚ɐܟB‚³‚ê‚Ä‚¢‚é@---

-Ông Thịnh : đồ mất dạy, mất dạy, mất dạy nè.....mày cải hả

@Ž„‚Ì‹³‚¦‚ð–Y‚ꂽ‚Ì‚©I•ÔŽ–‚ð‚µ‚ëI

-Hưng : đâu phải tại con đâu ba

@ƒ{ƒN‚ªÅ‰‚É‚â‚Á‚½‚ñ‚¶‚á‚È‚¢‚æB

-Ông Thịnh : nằm xuống, phải đủ 50 roi mới nói chuyện, nằm!

@  @ ‰¡‚É‚È‚êI50‰ñ’@‚¢‚½‚ç•·‚¢‚Ä‚â‚éI‰¡‚É‚È‚êI

-Bà Thịnh : nằm..nằm ...nằm con.......nghe ba

@ ‚¨•ƒ‚³‚ñ‚ÌŒ¾‚¤Ž–‚ð•·‚«‚È‚³‚¢B

-Ông Thành : mất dạy.....mất dạy.......mất dạy......

@‚±‚Ì”nŽ­A”nŽ­AAAB

-Bà Thịnh : thôi ông ơi!

@‚¨•ƒ‚³‚ñA‚à‚¤Ž~‚ß‚Ä‚à‚¢‚¢‚Å‚µ‚åI

-Ông Thành : dang ra! Tự nó muốn chết mà.......mất dạy...

‚ ‚Á‚¿‚֍s‚¯I@‚à‚¤‚Ç‚¤‚µ‚悤‚à–³‚¢ƒoƒJ‚¾AAAB

bố với mẹ mày một đời công tác, chưa bao giờ trong lý lịch có một vết nhơ về nhân cách, chưa một lần bị kỷ luật, vậy mà bây giờ mày... đánh nhau trong trường....đến độ bị cách chức Bí thư chi đoàn @vết nhơ‚«‚½‚È‚¢­@Bí thư‘‹L@chi đoànŽx’c@chứcE–±

Ž„‚Æ‚¨•ê‚³‚ñ‚͍¡‚܂ňꏊŒœ–½ŽdŽ–‚ð‚µ‚Ä—ˆ‚½B¡‚Ü‚ÅŽ©•ª‚̍s“®‚ÅŒo—ð‚ð‰˜‚µ‚½Ž–‚Í‚È‚¢‚µAˆê“x‚à‹K—¥‚ð”j‚Á‚½Ž–‚ª–³‚¢B‚¨‘O‚͍¡“úŠwZ‚ʼn£‚è‚ ‚Á‚½AAAA‘‹L‚̐E–±‚ðŽ«‚ß‚³‚¹‚ç‚ê‚Ä‚µ‚Ü‚Á‚½‚ç‚Ç‚¤‚·‚é‚ñ‚¾I

-Bà Thịnh : xin lỗi bố đi con

‚¨•ƒ‚³‚ñ‚ÉŽÓ‚è‚È‚³‚¢B

-Hưng : con xin lỗi bố

‚¨•ƒ‚³‚ñAƒSƒƒ“‚È‚³‚¢B

-Ông Thịnh : nhà này, mấy anh chị con đứa nào cũng thành đạt nên người, con là út không biết theo đó làm gương, lại bày đặt côn đồ mất dạy

@ bày đặtˆÓ‚É”½‚·‚é@côn đồ•s—Çmất dạyˆç‚ĂĖႦ‚È‚¢

‚±‚̉Ƃł́A‰½l‚àŒZ’킪‚¢‚邪‚Ý‚ñ‚Ȑl¶‚Ő¬Œ÷‚µ‚Ä‚¢‚éA‚¨‘O‚Í––‚ÁŽq‚ÅŒZ’B‚ðŒ©K‚í‚È‚¯‚ê‚΂Ȃç‚È‚¢‚̂ɁAˆÓ‚É”½‚µ‚Ä‚Ç‚¤‚µ‚悤–³‚¢ƒ„ƒc‚¾B

-Bà Thịnh : bố tha lỗi rồi đó, vào rửa mặt đi con

@‚¨•ƒ‚³‚ñAŽÓ‚Á‚½‚©‚ç‚à‚¤‚¢‚¢‚Å‚µ‚åBŠç‚ðô‚Á‚Ä‚«‚È‚³‚¢B

-Ông Thịnh : khoan đã

‘Ò‚¿‚È‚³‚¢I

-Bà Thịnh : gì nữa ông?

‚Ü‚¾‰½‚ð‚·‚é‚́H

-Ông Thịnh : lên phòng suy nghĩ, viết bản kiểm đỉểm, tối đưa cho bố

•”‰®‚֍s‚Á‚Ä‚æ‚­l‚¦‚È‚³‚¢A‚»‚µ‚Ä”½È•¶‚ð‘‚¢‚Ä‚ ‚Æ‚ÅŽ‚Á‚Ä‚«‚È‚³‚¢B

............................................................................................................................................

---@Giao‚ª•ƒe‚Æ’Þ‚è‚ɍs‚­–ñ‘©‚¾‚Á‚½‚Ì‚¾‚ªAAA@---

-Giao : ba lại thất hứa với con rồi

‚¨•ƒ‚³‚ñA‚Ü‚½–ñ‘©”j‚Á‚½‚í‚ˁB

-Ông Thành : nãy giờ ba nói rồi,bữa nay ba mắc kẹt công việc

¡“ú‚Í–Z‚µ‚¢‚Á‚Ä‚³‚Á‚«Œ¾‚Á‚½‚Å‚µ‚傤B

-Giao : công việc gì mà chủ nhật nào ba cũng kẹt

“ú—j“ú‚È‚Ì‚É–Z‚µ‚¢‚Á‚Ä‚Ç‚ñ‚ÈŽdŽ–‚Ȃ́H@i•ƒ‚ÍDiem‚Æ–§‰ï‚·‚邽‚߂ɁAAAj

-Ông Thành : thôi, đừng giận nữa mà con gái

“{‚ç‚È‚¢‚ŁAGiaoB

-Ông Thành : sao, đã nghĩ sẽ rủ ai thế chỗ của ba chưa?

‘¼‚É’N‚©ˆê‚É—U‚¤l‚¢‚È‚¢‚́H

-Giao : nghỉ chơi với ba luôn, con sẽ qua rủ má

 ‚à‚¤‚¨•ƒ‚³‚ñ‚Æ—V‚тɍs‚©‚È‚¢AAA@Ž„A‚¨•ê‚³‚ñ‚ð—U‚¤AAAB

.............................................................................................................................................

---@’Þ‚è‚É’N‚©‚ð—U‚¢‚ɁAAA@---

-Bà Ly : trời ơi, đi câu cá hả

‚¨‚âA’Þ‚è‚ɍs‚­‚Ì‚©‚¢H

-Giao : dạ, bữa nay ba hứa đi câu cá với con, rốt cuộc ba lại bận

‚¤‚ñA¡“ú‚Í‚¨•ƒ‚³‚ñ‚Æ’Þ‚è‚ɍs‚­–ñ‘©‚ð‚µ‚½‚ñ‚¾‚¯‚ǁA‚Å‚àŒ‹‹Ç‚Í–Z‚µ‚¢‚©‚çƒ_ƒ‚¾‚Á‚āB

-Bà Ly : anh ơi, con nó rủ đi câu cá, sao anh?

‚ ‚È‚½I@–º‚ª’Þ‚è‚ɍs‚©‚È‚¢‚©‚Á‚āA‚Ç‚¤‚µ‚Ü‚µ‚傤H

-Ông Định : đi câu giờ này là tuyệt vời, nhưng sao con không báo trước, bác và má con đã lỡ hẹn với khách@ tuyệt vời@F‘f“GEÅ‚

‚±‚ÌŽžŠú‚É’Þ‚è‚Ƃ͍ō‚‚¾‚ˁB‚Å‚à‘O‚ÉŒ¾‚Á‚Ä‚­‚ê‚ê‚Ηǂ©‚Á‚½‚̂ɁAŽ„‚Æ‚¨•ê‚³‚ñ‚Í‘¼‚Ì–ñ‘©‚ð‚µ‚Ä‚µ‚Ü‚Á‚½‚©‚ç‚ˁB

-Ông Định : thôi mà, cho bác hẹn lần sau, lần sau mình đi Hạ Long hay Nha Trang câu mới đã!

‚¶‚áAŽ„‚ª¡“xs‚­–ñ‘©‚ð‚µ‚æ‚¤A¡“x‚ÍHa Long‚©Nha Trang‚֍s‚±‚¤I

-Bà Ly : vậy nhe con, lần sau muốn rủ má đi đâu, con cứ điện thoại trước cho má một ngày để má sắp xếp

‚»‚¤‚¾‚ˁA¡“x‚Í‚Ç‚±‚©‚ֈꏏ‚ɍs‚«‚½‚¢‚ˁA‚»‚ÌŽž‚ÍŽ–‘O‚É“d˜b‚·‚é‚ñ‚¾‚æB

 Nè cầm lấy ít tiền đi chơi, 5 triệu lận ớ! thích xài gì cứ xài, hết thì má cho thêm....Con đi chơi vui vẽ nghen.....má đi nghen

‚±‚Ì‚¨‹à‚Å—V‚тɍs‚«‚È‚³‚¢‚ˁA500–œƒhƒ“‚ ‚é‚©‚ç‚ˁI‚Ç‚ñ‚È‚ÉŽg‚Á‚Ä–³‚­‚È‚Á‚Ä‚à‚Ü‚¾‚ ‚é‚í‚æAŠy‚µ‚­—V‚Ñ‚È‚³‚¢‚ˁA‚¶‚áAs‚­‚©‚ç‚ˁB

-Giao : dạ

‚¤‚ñA

-Ông Định : bác đi nghen

@‚¶‚á‚Ü‚½‚ˁAAAB

-Giao : dạ

 ‚¤‚ñ

............................................................................................................................................

---@¡“x‚ÍHung‚ð’Þ‚è‚É—U‚¢‚ɁAAA@---

-Giao : cháu chào bác

‚±‚ñ‚É‚¿‚́A‚¨‚¶‚³‚ñB

-Bà Thịnh : Hưng đang ở nhà đó, dắt xe vào đi cháu

 Hung‚͉Ƃɂ¢‚é‚æAƒoƒCƒN‚𒆂ɓü‚ê‚È‚³‚¢‚ȁB

-Ông Thịnh : kiếm Hưng có chuyện gí hôn cháu?

 Hung‚ɉ½‚Ì—pŽ–‚©‚ˁH

-Giao : dạ cháu rủ Hưng đi câu

 ‚Í‚¢A’Þ‚è‚É—U‚¢‚É—ˆ‚½‚́B

-Ông Thịnh : chà, nó lại phải chở bác đi công chuyện bây giờ đây

‚µ‚©‚µA¡‚©‚玄‚Í—p‚ª‚ ‚é‚©‚çHung‚É‘—‚Á‚Ä–á‚í‚È‚¯‚ê‚΂Ȃç‚È‚¢‚ñ‚¾B

-Giao : dạ, nếu vậy thì thôi

 ‚Í‚¢A‚»‚ê‚È‚çŽd•û‚ª–³‚¢‚Å‚·B

-Ông Thịnh : đừng buồn nghen, để bữa khác nghe cháu

 ‚ª‚Á‚©‚肵‚È‚¢‚łˁB‘¼‚Ì“ú‚É‚Ü‚½—ˆ‚ĂˁB

-Giao : dạ thưa 2 bác cháu về

 ‚¶‚áA‹A‚è‚Ü‚·B

-Ông Thịnh : đang còn ăn bám cha mẹ, mà xe cộ quần áo như vầy

‚Ü‚¾e‚É—Š‚Á‚Ä‚é‚Ì‚É‚ ‚ñ‚ȃoƒCƒN‚ɏæ‚Á‚Ä‚ ‚ñ‚ÈŠiD‚ŁAAAB

-Bà Thịnh : nghe thằng Hưng nói bố mẹ con bé vừa ly dị

Hung‚̘b‚É‚æ‚ê‚Η¼e‚Í—£¥‚µ‚½‚»‚¤‚æB

-Ông Thịnh : bây giờ.. người ta.. đưa nhau ra tòa ly dị, cũng thoải mái vui vẽ như là đưa nhau đi chơi Hồ Kỳ Hòa

¡Žž‚̐lŠÔ‚́A2l‚ōٔ»Š‚֍s‚Á‚Ä—£¥‚·‚éAKy HoaŒÎ‚Ö—V‚тɍs‚­‚悤‚È‚à‚Ì‚¾B

-Hưng : đi đâu hả bố?

 ‚¨•ƒ‚³‚ñA‚Ç‚±‚֍s‚¯‚΂¢‚¢‚́H

-Ông Thịnh : lên làng cô nhi

Ž{Ý‚ÌŽq‹Ÿ’B‚Ì‚Æ‚±‚낾‚æB@làngF’¼–ó‚́u‘ºv‚Å‚·‚ª‚±‚±‚ł́uêŠv cô nhiF‚»‚̂܂܁uŒÇŽ™v‚Æ‚¢‚¤Š¿‰zŒê‚Å‚·B

 

-Bà Thịnh : lại có phái đoàn đến thăm à!

 ƒ{ƒ‰ƒ“ƒeƒBƒA‚Ì’c‘Ì‚ðˆÄ“à‚µ‚È‚¯‚ê‚΂Ȃç‚È‚¢‚ñ‚¾AAAB

-Ông Thịnh : ờ...năn nỉ, xin xỏ riết... đó, rồi người ta mới cho tụi nhỏ ít tiền

‚Ö‚è‚­‚¾‚Á‚āAŽ‚¿ã‚°‚āEEE‚â‚Á‚Ə­‚µ‚ÌŠñ•t‚ª–Ⴆ‚é—l‚É‚È‚Á‚½‚ñ‚¾AAAB

.............................................................................................................................................

---@’N‚àˆê‚É’Þ‚è‚ɍs‚­l‚ª‹‚È‚¢‚̂ʼnƂɋA‚Á‚Ä‚Ý‚é‚ƁAAA---

-Giao : Diễm làm gì ở đây vậy?

 DiemA‚±‚±‚ʼn½‚µ‚Ä‚é‚́H

-Diễm : ờhhh..........

 ‚ ‚ŸAAAB

-Ông Thành : ai vậy em?

 ’N‚È‚ñ‚¾‚¢DiemH

-Ông Thành : ơ! Con về hồi nào vậy?

 @‚¨‚§A‚¨‘O¡‹A‚Á‚½‚Ì‚©‚¢H

-Ông Thành : kìa Giao! Giao! Đứng lại, đứng lại ba nói chuyện.....Giao....Giao

‚¨‚¢AGiaoIGiao!@‘Ò‚¿‚È‚³‚¢A‘Ò‚Á‚Ä‚¨•ƒ‚³‚ñ‚̘b‚ð•·‚«‚È‚³‚¢A@GiaoIGiaoI

-Diễm : bây giờ làm sao hả anh?

 ‚Ç‚¤‚µ‚悤A‹M•ûH

-Ông Thành : trước sao gì cũng phải cho nó biết

‚Ç‚Á‚¿‚Ý‚¿Giao‚É‚Í•ª‚©‚鎖‚¾‚©‚çAAAB

.............................................................................................................................................

---@Hung‚ª•ƒe‚ƃ{ƒ‰ƒ“ƒeƒBƒA‚̐l’B‚ðŽ{Ý‚ð–K‚ê‚é@---

-Ông Thịnh : ở đây nè, họ tổ chức mô hình như là từng hộ gia đình, mỗi một nhà như vậy gồm 10 cháu

‚±‚±‚ÌŽ{Ý‚́Aˆê‚‚̉Ƒ°‚̂悤‚ɕʁX‚ɐ¶Šˆ‚µ‚Ä‚¢‚é‚ñ‚Å‚·‚æAˆê‰Æ’낲‚Æ‚É10l‚ÌŽq‹Ÿ‚ª‚¢‚é‚ñ‚Å‚·B

-Žq‹Ÿ’B : dạ cháu chào bác

 @@‚±‚ñ‚É‚¿‚́B

chào cháu

    ‚â‚ŸA‚±‚ñ‚É‚¿‚́B

dạ thưa bác

@  ‚±‚ñ‚É‚¿‚́B

-’jƒ{ƒ‰ƒ“ƒeƒBƒA‚̐l : ờ, chào mấy con

@‚¨‚§A‚Ý‚ñ‚ÈŒ³‹C‚É‚µ‚Ä‚¢‚Ü‚·‚©B

-Ông Thịnh : ờ thôi, mình vô đây

ŠF‚³‚ñ“ü‚Á‚Ä‚­‚¾‚³‚¢B

-æ¶ :  học đi con

iŽq‹Ÿ‚½‚¿‚ÉŒü‚©‚Á‚āj@‚³‚ŸA•×‹­‚µ‚Ü‚µ‚傤B

-Ông Thịnh : cả nhà đang học phải hôn

@‚Ý‚ñ‚ȁA•×‹­‚µ‚Ä‚Ü‚·‚©H

-æ¶ :  chào anh ba

@ ŠF‚³‚ñA‚±‚ñ‚É‚¿‚́B

- Ông Thịnh :chào cô.....đứa nhỏ bị bỏ bờ sông bên Nhà Bè, họ đưa qua đây bây giờ sao rồi

æ¶‚±‚ñ‚É‚¿‚́Bì‚ÅŽÌ‚Ä‚ç‚ê‚Ä‚±‚±˜A‚ê‚Ä—ˆ‚ç‚ꂽŽq‹Ÿ‚͍¡‚Ç‚¤‚µ‚Ä‚¢‚Ü‚·‚©H

-æ¶ :  dạ cháu đây

‚Í‚¢A‚±‚ÌŽq‚Å‚·B

-’jƒ{ƒ‰ƒ“ƒeƒBƒA‚̐l :@ha ha ha

@@@@@@@@‚Í‚ŸA‚»‚¤‚Å‚·‚©B

-æ¶ :  hồi mới vô cháu bị sưng phổi, bây giờ khỏi rồi, dễ thương lắm

‚±‚±‚Ö“ü‚Á‚½Žž‚Í”x‰Š‚É‚È‚Á‚Ä‚¢‚½‚ªA‚à‚¤Ž¡‚Á‚ĉˆ¤‚¢‚¢‚à‚Ì‚Å‚·‚æB

- Ông Thịnh : dễ thương quá.......Bnhững chị làm bảo mẫu ở đây ớ, phải tình nguyện suốt đời không được lập gia đình, không được có con@ bảo mẫu•Û•ê‚³‚ñ

‰Âˆ¤‚¢‚¢‚Å‚·‚ˁB‚±‚±‚̕ەꂳ‚ñ’B‚́A‚±‚±‚É‚¸‚Á‚Æ‚¢‚ă{ƒ‰ƒ“ƒeƒBƒA‚ð‚µ‚Ä‚¢‚½‚猋¥‚ào—ˆ‚È‚¢‚µŽq‹Ÿ‚àAAAB

-æ¶ : không có con làm sao được anh, cả chục đứa đây nè!@Đây nữa, Loan lại đây con

@  ‚»‚ñ‚ÈŽ–‚Í‚ ‚è‚Ü‚¹‚ñ‚æA‚P‚Ol‚à‚¢‚邶‚á‚È‚¢‚Å‚·‚©B@Loan‚±‚±‚É—ˆ‚È‚³‚¢B

-Loan : chào chú

@‚±‚ñ‚É‚¿‚́B

-cháu này.... chắc đã trưởng thành rồi

‚±‚ÌŽq‚Å‚·‚©A‘å‚«‚­‚È‚è‚Ü‚µ‚½‚ˁB

-dạ cháu năm nay 19, rời khỏi làng đã 3 năm, lâu lâu lại về thăm@ rời khỏi làngŽ{Ý‚𗣂ê‚Ä

‚Í‚¢A‚±‚ÌŽq‚Í19Ë‚É‚È‚è‚Ü‚µ‚½BŽ{Ý‚ðo‚Ä3”NŒo‚¿‚Ü‚µ‚½B‹v‚µ‚Ô‚è‚É‹A‚Á‚Ä‚«‚½‚ñ‚Å‚·‚æB

- Ông Thịnh :biết sống tình nghĩa vậy là tốt lắm

 ‰¶‚ð–Y‚ê‚È‚¢‚Á‚ÄŽ–‚Í‚¢‚¢Ž–‚¾I

-Loan : dạ

@‚Í‚¢B

- Ông Thịnh :thôi, mình đi thăm mấy chỗ khác nữa!

@‚ł́A‘¼‚̏ꏊ‚ðŒ©‚És‚«‚Ü‚µ‚傤B

-đi đi

s‚«‚Ü‚µ‚傤AAAB

-æ¶ :  để em hướng dẫn cho

Ž„‚ªˆÄ“à‚µ‚Ü‚·‚íB

- Ông Thịnh :àh quên, tôi có quyên góp thêm mớ quần áo cho mấy đứa nhỏ. Con, ra ngoài mang vô đây cho cô

‚ A–Y‚ê‚Ä‚¢‚Ü‚µ‚½BŽq‹Ÿ’B‚É‚à‚Á‚Æ•ž‚ðŠ„‚è“–‚Ä‚Ä‚ ‚°‚Ü‚µ‚傤BHungAŠO‚֍s‚Á‚Ä•ž‚ðŽ‚Á‚Ä—ˆ‚È‚³‚¢B

-dạ cám ơn anh ba, Loan !đi theo phụ anh Hưng đi con

‚Í‚¢A‚ ‚肪‚Æ‚¤‚²‚´‚¢‚Ü‚·BLoanAHung‚³‚ñ‚ðŽè“`‚Á‚Ä‚â‚è‚È‚³‚¢B

--------------------------------------------------

-Loan : sao hổng thấy anh Hưng nói gì hết trơn vậy

@Hung‚³‚ñ‚͉½ŒÌA‰½‚É‚àŒ¾‚í‚È‚¢‚́H

-Hưng : nói cái gì bây giờ

@‰½‚ðŒ¾‚¦‚΂¢‚¢‚́H

-Loan : anh bao nhiêu tuổi rồi?

@Hung‚³‚ñ‚ÍŠô‚‚ł·‚©H

-Hưng : bằng tuổi Loan, 19

@ŒN‚Æ“¯‚¶19Î‚¾‚æB

-Loan : ủa! Sao biết Loan 19

@ ‚ ‚çI‚Ç‚¤‚µ‚Ä’m‚Á‚Ä‚é‚́H

-Hưng : thì hồi nãy....... đứng nghe nói

@‚³‚Á‚«‚³‚ŸAŒ¾‚Á‚Ä‚½‚¶‚á‚È‚¢Bƒ{ƒN•·‚¢‚Ä‚½‚æB

-Loan : Loan thường thấy bác ba Thịnh tới đây, nhưng mà đối với anh, chắc là lần đầu ?

Ž„‚Í‚¢‚‚àThinh‚³‚ñ‚ð‚±‚±‚Å‚æ‚­Œ©‚é‚Ì‚æA‚Å‚àHung‚³‚ñ‚͏‰‚߂ĂˁH

-Hưng : cũng nhiều rồi, tại Loan không gặp. Bố Hưng lúc nào cũng muốn Hưng đi theo ổng làm công tác xã hội. Ờhh...vậy đó......Loan bây giờ làm ở đâu ?

‰½“x‚à—ˆ‚Ă邯‚ÇŒN‚ɂ͉ï‚Á‚Ä‚È‚¢‚ȁA•ƒ‚Í‚¢‚‚àƒ{ƒN‚ðƒ{ƒ‰ƒ“ƒeƒBƒA‚ɘA‚ê‚čs‚«‚½‚ª‚Á‚Ä‚é‚ñ‚¾‚æB@‚ ‚́AA‹M•û‚Í‚Ç‚±‚Å“­‚¢‚Ä‚¢‚é‚́H

-Loan : làm thư ký ở một công ty trách nhiệm hữu hạn....

—LŒÀ‰ïŽÐ‚ÌŽ––±‚æB

---@‚»‚ÌŽžHai‚©‚ç“d˜b‚ª‚©‚©‚Á‚Ä—ˆ‚āAAA@---

-Loan :alô....xin lỗi nha.......àh...đúng rồi.......tối nay hả ! chỗ cũ há, bye há

‚à‚µ‚à‚µAAAƒSƒƒ“‚ˁA@‚í‚©‚Á‚½AAA¡”ӂˁAAA‚ ‚̏ꏊ‚ˁAAƒoƒCƒoƒCAAAB

.............................................................................................................................................

---@•ƒe‚ÆDiem‚Ì–§‰ï‚ÌŒ»ê‚ðGiao‚ÉŒ©‚‚©‚Á‚āAAAGiao‚ª’Þ‚è‚ɍs‚Á‚Ä‚¢‚é‚à‚̂Ƃ΂©‚èŽv‚Á‚Ä‚¢‚½---

-Diễm : sao anh không gọi điện thoại tới những chỗ quen biếtAAAcoi Giao có ở đó không....anh cứ ngồi yên như vậy hoài làm sao được

‚Ç‚¤‚µ‚Ä’m‚荇‚¢‚Ì‚Æ‚±‚ë‚É“d˜b‚ð‚µ‚ÄGiao‚ª‚¢‚é‚©Šm”F‚µ‚È‚¢‚́H@ˆÀS‚µ‚čÀ‚Á‚Ä‚éê‡‚¶‚á‚È‚¢‚Å‚µ‚åI

-Ông Thành : anh nghĩ không sao đâu, có thể nó qua bên má của nó....chuyện tụi mình làm nó gsốch, em lại là bạn học của nó trước đây

‘åä•vA•êe‚Ì‚Æ‚±‚낾‚ÆŽv‚¤‚æB‚¨‘O‚ÆGiao‚Í—F’B‚¾‚©‚玄’B‚̘b‚̓Vƒ‡ƒbƒN‚¾‚Á‚½‚ñ‚¾B

-Diễm : lẽ ra em không được phép yêu anh, em biết trước sẽ tai tiếng lắm.

–{“–‚Í‹M•û‚ðˆ¤‚·‚鎖Ž‘Ši‚ª‚È‚¢‚ÆŽv‚¤‚́A‚»‚ê‚ɉ½‚©ˆ«‚¢•]”»‚ª—§‚‚ñ‚¶‚á‚È‚¢‚©‚ÆŽv‚¤‚íB

-Ông Thành : giờ không phải là lúc nói chuyện đó, mà điều mình cần làm là phải cho Giao và mọi người hiểu mình đến với nhau một cách chân tình, không có sự lợi dụng, không có sự cưỡng ép và hoàn toàn không trái với pháp luật@ lợi dụng,—˜—p‚·‚é@trái]‚í‚È‚¢

‚¤‚»‹U‚è‚È‚­ˆê‚É‚È‚Á‚½Ž–A‚‚܂è^ŽÀ‚̈¤‚ð‚à‚Á‚ÄŒ‹‚΂ꂽ‚±‚Æ‚ð‚Ý‚ñ‚È‚É•ª‚©‚Á‚Ä‚à‚炤Ž–‚¾B‚¾‚©‚炨ŒÝ‚¢‚É—˜—p‚µ‚½‚èA‹­—v‚µ‚½‚è‚È‚ñ‚ÄŽ–‚Í‚È‚¢‚µA–@‚É‚¾‚Á‚ĐG‚ê‚Ä‚Í‚¢‚È‚¢‚ñ‚¾B

-Diễm : nhưng mà trái với đạo đức, nếu không em và anh đã không lén lút với nhau suốt 2 năm nay@ lén lút‰B‚µ‚Ä

‚Å‚àA“¹“¿‚É‹t‚ç‚Á‚āA2”NŠÔ‚¸‚Á‚Æ–§‚©‚É•t‚«‡‚Á‚Ä‚¢‚½‚ñ‚¾‚©‚çB

-Ông Thành : nhưng mà lúc đó anh chưa ly dị vợ xong, lúc đó em vẫn còn là học trò của anh

‚Å‚àA‚»‚ÌŽž‚Í‚Ü‚¾—£¥‚ªI‚í‚Á‚Ä‚¢‚È‚©‚Á‚½‚µA‚¨‘O‚Í‚Ü‚¾Ž„‚̐¶“k‚¾‚Á‚½AAAB

-Diễm : nhưng lúc này em vẫn còn bạn của Giao, con gái của anh...........lúc trước lén lúc... em đã sợ.......bây giờ sắp sửa công khai, em lại càng sợ hơn nữa

Giao‚ÆŽ„‚Í—F’B“¯ŽmAAA–§‚©‚ɉï‚Á‚Ä‚¢‚½Žž‚Í‚Æ‚Ä‚àS”z‚¾‚Á‚½AAA¡Giao‚ɘb‚·‚Ì‚Í‚à‚Á‚ƐS”z‚¾‚íB

-Ông Thành : đừng lo nữa, rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi

‘åä•vAãŽè‚­‚¢‚­‚悤‚É‚·‚é‚©‚çAAA

...........................................................................................................................................

---@ƒv[ƒ‹ƒo[E•s—Ç‚Ì‚½‚Ü‚èê‚Ł@---

-ê, đưa trái bi trắng này cho tao

@‚ˁA”’‹Ê‚ðo‚µ‚Ä‚æB

-canh kỹ nhe mậy!

@‚æ‚­Œ©‚đł‚̂æ

-anh Hải, nhìn kìa..........ngồi từ chiều đến giờ Hai

ƒAƒŒŒ©‚āA’‹‚©‚炸‚Á‚ƍÀ‚Á‚Ä‚¢‚éA

-Hải : thuộc loại nào vậy ?

-chẳng hiểu loại nào, chỉ biết nãy giờ em gái uống toàn là cam vắt, chắc hảo ngọt

‚Ç‚ñ‚ÈŽí—Þ‚©•ª‚©‚ç‚È‚¢‚¯‚ǁA‚³‚Á‚«‚©‚çï‚Á‚½ƒIƒŒƒ“ƒW‚΂©‚èˆù‚ñ‚Å‚é‚æAHai‚à—D‚«‚¾‚ȁB

-Hải : đánh dùm vài cơ, tao đi làm việc một chút

@ƒLƒ…[‚ð‘Å‚Á‚ĂȁA‰´‚Í‚¿‚å‚Á‚ƍs‚Á‚Ä—ˆ‚éB

-hàng độc thiệt, anh Hải kết nãy giờ

–{“–‚ɃCƒJƒX—‚¾‚ȁAAAHai‚͐V‚µ‚à‚̍D‚«‚¾‚©‚ç‚ȁA

-Hải : cho phép anh được ngồi chung...........được chứ hả ?

 ˆê‚ɍÀ‚Á‚Ä‚à‚¢‚¢‚©‚ȁA‚¢‚¢H

-Giao : anh nói gì ?@‰½‚©—p‚Ȃ́H

-Hải : cho phép anh được ngồi chung bàn

 ‚±‚±‚ɍÀ‚Á‚Ä‚à—Ç‚¢‚©‚Æ•·‚¢‚Ä‚é‚ñ‚¾‚æB

-Giao : chung quanh đây thiếu gì bàn sao anh không ngồi ??

 Žü‚è‚͈ê”t‹ó‚¢‚Ä‚é‚̂ɉ½ŒÌ‚»‚±‚ɍÀ‚ç‚È‚¢‚́H

-Hải : anh chỉ muốn ngồi đây để làm quen với em

 ŒN‚Æ’m‚荇‚¢‚ɂȂ邽‚ß‚É‚±‚±‚ɍÀ‚肽‚¢‚ñ‚¾‚æB

-Giao : cho tính tiền đi!!

 Š¨’肵‚āII

-Hải : sao vậy!! Ngồi từ chiều đến giờ không sao, anh vừa tới ngồi chung lại muốn bỏ về

‚³‚Á‚«‚©‚炸‚Á‚ƈêl‚ōÀ‚Á‚Ä‚¢‚½‚©‚çAˆê‚ɍÀ‚Á‚Ęb‚ð‚µ‚æ‚¤‚ÆŽv‚Á‚½‚Ì‚É‚à‚¤‹A‚é‚Ì‚©‚¢H

-hôm nay anh Hải gặp hàng độc rồi!!

 ¡“ú‚ÍHai‚̓CƒJƒX‚ȏ—‚ɉï‚Á‚½‚ȁB@@

-Giao : tôi ra khỏi nhà vội quá, quên mang tiền theo rồi

 ‹}‚¢‚ʼnƂðo‚½‚©‚çA‚¨‹à‚ðŽ‚Á‚Ä‚­‚é‚Ì‚ð–Y‚ꂽ‚íB

-đi chơi mà quên đem tiền

 —V‚Ñ‚É—ˆ‚āA‚¨‹à‚ð–Y‚ê‚é‚È‚ñ‚āI

-“Xˆõ : bây giờ sao anh Hải ?

@ Hai‚³‚ñA‚Ç‚¤‚µ‚Ü‚·‚©H

-Hải : giờ thì anh xin phép cho em mượn tiền, đồng ý chứ ? ......em giữ để nhớ kỹ niệm, khi nào muốn trả tiền cho anh thì gọi số này

‚¨‹à‚ð‘Ý‚µ‚Ä‚ ‚°‚悤A‚¢‚¢‚©‚ȁHAA‹L”O‚É‚·‚é‚ñ‚¾‚ȁA‚¨‹à‚ð•Ô‚µ‚½‚­‚È‚Á‚½‚ç“d˜b‚µ‚ȁB

-Giao : cảm ơn anh

‚ ‚肪‚Æ‚¤B

-thôi yên tâm về đi

@‚±‚ê‚ňÀS‚µ‚Ä‹A‚ê‚é‚ˁB(Î)

.............

-Loan : anh !!!!!!

-Hải : chào cưng

 ‚â‚ŸAŽq”L‚¿‚á‚ñAAAB

-trời trời trời trời ....coi kìa

@‚˂˂ˁAƒAƒŒŒ©‚Ä

-Loan : sao khỏe không?

@‚Ç‚¤Œ³‹CH

-khỏe, vừa tán tỉnh một em xong, thấy Loan lại làm bộ tình tứ liền........giả dối lắm Loan ơi...

Hia‚ÍŒ³‹C‚³A¡—‚ÌŽq‚ð“î”h‚µ‚½‚΂©‚èAAALoan‚ðŒ©‚Ä”M‚¢U‚è‚ð‚·‚é‚¯‚ǁA‰R‚¾‚æLoanAAAB

-Loan : em nào vậy?

‚ǂ̐lH

-Hải : ai biết đâu ! cho vui vậy mà

 ’N‚©’m‚ç‚È‚¢‚æA‚¿‚å‚Á‚Æ—V‚ñ‚¾‚¾‚¯‚³A

............................................................................................................................................

---@Giao‚Í—Fl‚Ì‚¢‚é—¾‚Ö‚à‚®‚荞‚ށAAA@---

-dậy đi, con gái gì ngủ trưa trờ trưa trật.............dậy đi Vân ơi

‹N‚«‚Ä‚æA—‚ÌŽq‚ª’‹ŠÔ‚ŐQ‚Ä‚é‚È‚ñ‚āAVan‹N‚«‚È‚æB

-wa, xe ai vậy ?

@‚í‚ŸA’N‚̃oƒCƒNH

-của con Giao chứ của ai

@Giao‚Ì‚ÉŒˆ‚Ü‚Á‚Ä‚é‚Å‚µ‚åB

-nó đâu

@‚Ç‚±‚É‹‚é‚́B

-kìa

@‚Ù‚çB

-.....dòm thấy thương hôn !

@‚©‚í‚¢‚»‚¤‚ˁB

-ủa, tối hôm qua nó tới hồi nào ? sao tao hổng biết vậy?

 ð“ú‚̔ӗˆ‚½‚́H’m‚ç‚È‚©‚Á‚½‚íAAAB

-mày ngủ say như chết, biết cái gì

‚ ‚ñ‚½Ž€‚ñ‚¾‚悤‚ɐQ‚Ä‚é‚©‚ç’m‚ç‚È‚¢‚Ì‚à“–‘R‚æB

-chắc là cải cọ với thằng Hưng chứ gì ?

‚«‚Á‚ÆHung‚Æ‚¯‚ñ‚©‚µ‚½‚ñ‚¾‚í.B

-tao chỉ thấy nó ghé ở đây mỗi khi nó có chuyện buồn thôi

 Giao‚Í‚¢‚Â‚à—Ž‚¿ž‚ñ‚¾Žž‚¾‚¯‚±‚±‚Ö—ˆ‚é‚Ì‚æA

............................

-Hoa : ê, đứa nào ẩu vậy, đóng cửa lại

@         @‚Ë‚¥A’N‚ªƒhƒA‚ðŠJ‚¯‚½‚Ì‚æA•Â‚ß‚Ä‚æB

-bây ẩu thì có

ƒAƒ“ƒ^‚±‚»•s’ˆÓ‚È‚ñ‚¾‚æI

-cứ như vầy, có ngày lão chủ nhà sẽ khám phá hết thân thể của mày

‚»‚ñ‚ÈŠiD‚ð‚µ‚Ä‚é‚Æ‚¢‚‚©‘å‰Æ‚³‚ñ‚ÉŒ©‚ç‚ê‚é‚æB

-Hoa : lão chủ nhà thì không nhưng chàng điện lực thì có thể lắm ớ...

‘å‰Æ‚³‚ñ‚Å‚Í‚È‚­‚āA“d‹C‰È‚ÌŠw¶‚ÉŒ©‚ç‚ê‚é‰Â”\«‚Ì•û‚ª‘å‚«‚¢‚í‚æI

-thôi lẹ lên, ở đó mà lố lăng

‚¢‚‚܂ł»‚ñ‚ÈŠiD‚µ‚Ä‚é‚Ì‚æA‘‚­‚µ‚È‚³‚¢‚æI

-ê, tao mượn áo này nhe, xong rồi mở cửa đi

‚±‚Ì•žŽØ‚è‚é‚í‚ˁA‚à‚¤‚¢‚¢‚©‚çƒhƒA‚ðŠJ‚¯‚Ä‚¢‚¢‚æB

-nè, kêu con Giao dậy đi.. dắt xe nó ra,...chắn hết cả lối

‚¿‚å‚Á‚ƁAGiao‚ð‹N‚±‚µ‚È‚³‚¢‚æAƒoƒCƒNŠO‚ցAŽ×–‚‚¶‚á‚È‚¢‚Ì‚æI.

-ê Giao, dậy đi !@Giao‹N‚«‚È‚³‚¢‚æB

-dắt xe cho rộng chỗ đi Giao@ƒoƒCƒN‚ðL‚¢‚Æ‚±‚ë‚Ɉø‚Á’£‚Á‚čs‚Á‚Ä‚æB

-có mì rồi nè

ƒ~[i–ˁj‚Å‚·‚æB

-Nghi lấy chén coi

NghiA’ƒ˜qŽæ‚Á‚āB

-Vâng! Lấy hủ ớt đi

‚Í‚¢A“‚hŽq‚Ì•r‚æB

-có ngay

‚Í‚¢‚Ç‚¤‚¼B

-Giao ơi, Giao...vô ăn mì

Giao,À‚Á‚ĐH‚ׂȂæB

-ớt đây

‚±‚êA“‚hŽq‚ˁB

-Giao ăn chén mì nè

ƒ~[‚ðH‚ׂȂ³‚¢B

-Giao : thôi tao hổng ăn đâu@

Ž„AAA‚ ‚Ü‚èH‚ׂ½‚­‚È‚¢AAAB

-nó mà làm sao ăn được cái này@

Giao‚ª‚±‚ñ‚È‚à‚̐H‚ׂé‚킯‚È‚¢‚¶‚á‚È‚¢I

-đưa tao cái chén@

’ƒ˜q‚Æ‚Á‚āI

-sáng nay học giảng đường nào ạ ?@

¡’©‚̍u‹`Žº‚Í‚Ç‚±‚¾‚Á‚¯HB

-giảng đường A@

Au‹`Žº‚¾‚æB

-Hoa : ê Giao, sáng nay có đi học hông?@

‚Ë‚¥AGiao¡“úŠwZ‚֍s‚­‚́H

-Giao : chưa biết nữa@

‚í‚©‚ç‚È‚¢AAAB

-biết ngay mà, tụi bây thấy chưa@

‚·‚®‚É•ª‚©‚é‚í‚æB‚ ‚ñ‚½‚à‚¤•ª‚©‚Á‚½‚́H

-Giao : đứa nào còn tiền cho tao mượn một ít đi@

’N‚©‚¨‹à‚ð­‚µ‘Ý‚µ‚Ä‚­‚ê‚È‚¢H

.............................................................................................................................................

---@‹³Žº‚Ł@---

-Hưng : chỗ này của Giao@

‚±‚±‚ÍGiao‚̐ȂȂñ‚¾‚¯‚ǁAAAB

-Hoa : bữa nay nó không đi học đâu@

¡“ú‚͔ޏ—‚ÍŠwZ‚É—ˆ‚È‚¢‚í‚æB

-Hưng : sao Hoa biết ?@

‚Ç‚¤‚µ‚Ä’m‚Á‚Ä‚é‚́H

.........

---@Giao‚ª•ƒe‚Ì‹³Žº‚𖧂©‚ÉŒ©‚ɍs‚­Eƒ[ƒJ‚ň¥ŽA‚·‚é---

-Giao : em chào cô@

æ¶‚±‚ñ‚É‚¿‚́B

-æ¶ : chào em@

‚±‚ñ‚É‚¿‚́B

......

-Ông Thành : H2O có cấu tạo H-O-H, ở cấu tạo này ta thấy H2O là phân tử có cực với cực âm ở Oxy và cực dương ở H. Clorua Natri là hợp chất ion vì phân tử có liên kết ion. Trong tinh thể muối, các Natri cộng, Clorua trừ hút giữ nhau bằng lực hút tĩnh điện nên không di chuyển tự do được,( -ê con nhỏ nào quởn quá hé mậy) vì thế Clorua Natri tinh thể không dẫn điện được, khi chúng ta cho tinh thể vào H2O, những ion Natri cộng.....nè giữ trật tự

•ƒe‚̉Ȋw‚ÌŽö‹ÆEÈ—ªAAAB(^^U

---@Diem‚ª•ƒ‚Ì‹³Žº‚Ö“{‚è‚È‚ª‚猩‚ɍs‚­AAA@---

-¶“k : ai vậy thầy?@

’N‚©—ˆ‚Ä‚é‚í‚æB

-Ông Thành:im lặng, là con gái của thầy.........xin lỗi các em

Ã‚©‚ɁIŽ„‚Ì–º‚¾A‚¿‚å‚Á‚ÆŽ¸—ç‚·‚é‚æB

-Ông Thành : đi vô, có cái gì mà coi

‚Ý‚ñ‚ȉ½‚ðŒ©‚Ä‚é‚ñ‚¾A’†‚É“ü‚è‚È‚³‚¢A

............................................................................................................................................

---@Diem‚ª“­‚¢‚Ä‚¢‚邨“X‚ÖGiao‚ªA‚±‚ÌŽž‚à“{‚Á‚Ä‚¢‚éAAA@---

-Diễm : hàng này đẹp lắm ớ chị....kiểu mới

@‚±‚ê‚Í‚Æ‚Ä‚àƒLƒŒƒC‚Å‚·‚æAƒfƒUƒCƒ“‚àV‚µ‚¢‚µAAB

....xin chị cứ tự nhiên@

‚ä‚Á‚­‚茩‚Ä‚­‚¾‚³‚¢‚Ë

-Diễm : Giao kiếm Diễm hả?@

GiaoAŽ„‚ɉ‚É—ˆ‚½‚́HB

-Giao : ai xin cho bạn làm ở đây vậy?

’N‚ªƒAƒ“ƒ^‚É‚±‚±‚ðÐ‰î‚µ‚½‚́H

-Diễm : ba của Giao, thầy Thành xin@

 Thanhæ¶AAA‚ ‚È‚½‚Ì‚¨•ƒ‚³‚ñ‚æAB

-Giao : giờ này mà bạn còn gọi ba mình là thầy ạ

ƒAƒ“ƒ^‚Ü‚¾‚¨•ƒ‚³‚ñ‚ðæ¶‚Á‚ČĂñ‚Å‚é‚́H

-Diễm : ở đây là chỗ mình làm công ăn lương, thôi mình kiếm chỗ khác nói chuyện đi

‚±‚±‚͐Eê‚¾‚©‚çA‘¼‚̏ꏊ‚Řb‚µ‚Ü‚µ‚傤B

-Diễm : chị Hoa ơi , chị Hoa coi hàng giùm em một chút nghen!!

Hoa‚³‚ñA‚¿‚å‚Á‚Æ‚±‚±‚ðŒ©‚Ä‚Ä‚ËB

-Hoa : được rồi@

‚¢‚¢‚æB

-Diễm : mình ra ngoài kia có quán kem để nói chuyện đi

ŠO‚ɏo‚ăAƒCƒXƒNƒŠ[ƒ€‰®‚Řb‚ð‚µ‚Ü‚µ‚傤B

-Ông Thành : vừa rồi ở trường của ba, con làm cái gì vậy ?

‚³‚Á‚«ŠwZ‚Ö‰½‚µ‚É—ˆ‚½‚ñ‚¾H@‚»‚µ‚č¡‚±‚±‚ʼn½‚ð‚µ‚Ä‚é‚ñ‚¾H

-Ông Thành : bây giờ con định đi đâu

‚Ç‚±‚֍s‚­‚ñ‚¾B

-Giao : hum...bạn gái với nhau mà, con đang có chuyện muốn nói với nó

‚¤‚ñA—F’B‚ƁAAAƒRƒCƒc‚ɘb‚µ‚½‚¢Ž–‚ª‚ ‚é‚́B

-Ông Thành : đừng hỗn, ba cấm con từ đây về sau không được gọi Diễm bằng gnóh, con nghe rõ chưa ?......... thôi được, ba cũng đang muốn nói chuyện với con đây, nhưng không phải nơi công cộng như vầy@ hỗn–³—ç‚È

‚È‚ñ‚¾A‚»‚ÌŒû‚Ì‚«‚«•û‚́IDiem‚ɑ΂µ‚č¡ŒãgƒRƒCƒch‚ƌĂԂ͎̂~‚ß‚é‚ñ‚¾B‚í‚©‚Á‚½‚ȁIAAA‚¨•ƒ‚³‚ñ‚Í‚¨‘O‚Ƙb‚ª‚µ‚½‚¢‚¯‚ǁA‚±‚ñ‚È‚Æ‚±‚ë‚ł͏o—ˆ‚È‚¢B

.........................................................................................................................................

---@ƒ}ƒ“ƒVƒ‡ƒ“‚ōĂјb‚µ‡‚¤@---

-Giao : không, con không thể chấp nhận chuyện như vậy được. Diễm đang là bạn con, giờ bỗng nhiên nó trở thành mẹ kế, vậy mà ba cho là chuyện của người lớn hả ? đi, đi ra khỏi nhà tao, chính mày đã làm tan nát cái gia đình này

‚¢‚¢‚¦A‚±‚ñ‚Șb”[“¾o—ˆ‚È‚¢‚íADiem‚ÍŽ„‚Ì—F’BA‚»‚ꂪ¡“Ë‘RŒp•ê‚ɁAAA‚±‚ꂪ‘ål‚Ì‚·‚鎖‚Ȃ́H@Ž„‚̉Ƃ©‚ço‚čs‚Á‚āA‚ ‚È‚½‚ª‰Æ’ë‚ð‰ó‚µ‚½‚Ì‚æI

-Ông Thành : con làm cái gì vậy, con làm cái gì vậy!

‚¨‘OA‰½‚ÄŽ–Œ¾‚¤‚ñ‚¾A‰½‚ÄŽ–‚ðŒ¾‚¤‚ñ‚¾I

-Ông Thành : ba tưởng là con đã lớn, vậy mà cách cư xử vừa rồi của con hệt như một đứa con nít

‚¨‘O‚Í‚à‚¤‘å‚«‚­‚È‚Á‚½‚ÆŽv‚Á‚Ä‚½‚̂ɁA‚¨‘O‚̍¡‚̐U‚é•‘‚¢‚Í‚Ü‚é‚ÅŽq‹Ÿ‚Ý‚½‚¢‚¶‚á‚È‚¢‚©B

-Giao : ba có thể lấy một đứa bằng tuổi con, thì con không còn là đứa trẻ nữa

Ž„‚Æ“¯‚¢”N‚̂悤‚Ȑl‚ÆŒ‹¥‚·‚é‚È‚ñ‚āAŽ„‚à‚à‚¤Žq‹Ÿ‚Å‚Í‚È‚¢‚íB

-Ông Thành : được rồi, vậy con hãy ráng làm người lớn đi, đi về chỗ ngồi

‚»‚¤‚¾‚æA‚à‚¤‘ål‚É‚È‚ç‚È‚¯‚ê‚΃_ƒ‚¾‚æBi‘O‚Ì‚Æ‚±‚ë‚É–ß‚Á‚ājÀ‚è‚È‚³‚¢B

-Ông Thành : Diễm !! đứng lại đi, cần phải có can đảm đối diện với những sự thật như thế này

Diem!@‘Ò‚¿‚È‚³‚¢A‚±‚̂悤‚ÈŽž‚̓`ƒƒƒ“‚Ƙb‚ð•·‚«‚È‚³‚¢Bcan đảm—EŠ¸‚É đối diện‘ΖÊ

-Diễm : em không thể chịu nổi khi thấy mình chính là thủ phạm gây ra sự tan vỡ của gia đình này

Ž„AAA‰Æ’ë‚Ì”j‰ó‚ðµ‚¢‚½’£–{l‚¾‚©‚çAŽ„‚ɂ͘b‚µ‚ð‚·‚éŽ‘Ši‚È‚ñ‚Ä‚È‚¢‚íB

-Giao : ha..ha@ƒtƒ“I

-Diễm : anh, bình tĩnh.......lúc nãy Giao nói đúng, Diễm còn trẻ,.... rất trẻ,... tương lai còn đầy ắp trước mặt thiếu gì người để yêu, tại sao lại đi yêu thầy giáo...lớn tuồi hơn mình rất nhiều và...đã có gia đình. Mình cũng biết điều đó là không tốt nhưng hoàn cảnh thì...đúng là mình không thể nào điều khiển được nó

‹M•ûA—âÃ‚ɂˁAGiao‚Ì‚¢‚Á‚½Ž–‚͐³‚µ‚¢‚íAŽ„‚Í‚Ü‚¾Žq‹ŸA‚Ü‚¾—c‚¢A‚¾‚©‚珫—ˆ‚̉”\«‚͈ê”t‚ ‚邵Aˆ¤‚̑ΏۂɂȂél‚͑吨‚¢‚éAAA‚È‚Ì‚É‚È‚ºæ¶‚ðˆ¤‚µ‚Ä‚µ‚Ü‚Á‚½‚Ì‚¾‚낤AAAŽ„‚æ‚肸‚Á‚Æ”Nã‚ŁAAA‰Æ’ë‚à‚ ‚él‚Ȃ̂ɁAAABŽ„‚à‚±‚ñ‚ÈŽ–‚Í‚æ‚­‚È‚¢‚Á‚Ä•ª‚©‚Á‚Ă邯‚Ç‹CŽ‚¿‚́AAAŽ„‚É‚Í‚Ç‚¤‚µ‚悤o—ˆ‚È‚¢‚́AAAB@

...........................................................................................................................................

---@Diem‚ª‚µ‚Ý‚¶‚Ý‚Æ‚¢‚«‚³‚‚ð˜b‚µo‚·@---

-Diễm : mình học với nhau mấy năm ở cấp 3 nhưng có lẽ... chưa bạn nào hiểu được hoàn cảnh của mình. Ž„‚͍‚Z‚ňꏏ‚ɕ׋­‚µ‚½ƒNƒ‰ƒXƒ[ƒg‚ª‚¢‚½‚¯‚ǁA’N‚à‚ªŽ„‚ÌŽ–‚ð—‰ð‚µ‚Ä‚­‚ê‚él‚Í‚¢‚È‚©‚Á‚½AAAB

 Hàng ngày sau những buổi học, khi các bạn được vui chơi bên cạnh những người thân thì...mình lại phải lang thang khắp những con đường...

–ˆ“úŠwZ‚ªI‚í‚é‚ƁA—Fl’B‚͈ꏏ‚ÉŠy‚µ‚­—V‚ԁAAABŽ„‚Í‚¢‚‚à‚̂悤‚Ƀ`ƒF[‚𔄂邽‚ß‚É’S‚¢‚ÅŠX‚ð•à‚©‚È‚¯‚ê‚΂Ȃç‚È‚¢AAAB

  chưa bao giờ mình tâm sự với bạn bè về điều đó. Bởi vì mỗi người một hoàn cảnh....đã từ lâu lắm rồi mình phải cáng đáng một gia đình,.....một người mẹ mù và...2 đứa em nhỏ.

mỗi người một hoàn cảnhF mỗi ...một`‚Łu`‚Í...‚»‚ꂼ‚êvBl‚»‚ꂼ‚ê‹«‹ö‚ªˆá‚¤B’ʏ튵—á‹å“I‚Émỗi người một cảnh@‚ÆŒ¾‚¢‚Ü‚·B

‚±‚ÌŽ–‚Í’N‚É‚à‘Š’k‚·‚鎖‚ào—ˆ‚È‚©‚Á‚½A‚Ý‚ñ‚È‚»‚ꂼ‚ê‹«‹ö‚ªˆá‚¤‚µAAAŽ„‚Í–Ú‚ÌŒ©‚¦‚È‚¢•ê‚Æ2l‚Ì–…A’·‚¢ŠÔ‰Æ‘°‚ð—{‚Á‚Ä—ˆ‚½AAAB

 Và có lẽ cuộc sống sẽ trôi đi một cách bình lặng....nếu như....mình không gặp một chuyện rủi ro nhỏ

‚à‚µA•sK‚È–Ú‚É‚ ‚Á‚Ä‚¢‚È‚©‚Á‚½‚çA‰½Ž–‚à‚È‚­‰ß‚¬‹Ž‚Á‚Ä‚¢‚½‚̂ɁAAAB

  Giao còn nhớ hồi lớp 11, có một lần đang học, do đuối sức mình đã ngất xỉu trong lớp. Sau khi được cấp cứu ở phòng y tá, chính thầy Thành là người đã đưa mình về tận nhà.....

GiaoA‚Z“ñ”N¶‚ÌŽž‚ð‚¨‚Ú‚¦‚Ä‚éHAŽö‹Æ’†‚É‹C•ª‚ªˆ«‚­‚È‚Á‚ÄŽ¸_‚µ‚½‚́AAA•ÛŒ’Žº‚Ö‰^‚΂ꂽŒãAThanhæ¶‚ª‰Æ‚܂ŘA‚ê‚čs‚Á‚Ä‚­‚ê‚āAAAB

  Từ đó hàng tháng, mình đều nhận được sự giúp đỡ âm thầm của thầy Thành.

‚»‚ê‚©‚çA–ˆŒŽThanhæ¶‚̉‡•‚ðŽ„‚½‚¿‚Í–§‚©‚Ɏ󂯂Ă¢‚½‚́B

  Hệt như mẫu truyện ngắn của 1 nhà văn mà tụi mình đã từng đọc, chỉ tiếc là... kết cục nó lại khác.

‚»‚ê‚ÍŽ„‚½‚¿‚ª‚¢‚‚à“ǂޏ¬à‰Æ‚Ì’Z•Ò¬à‚̂悤‚È‚à‚́A‚Å‚àŽc”O‚È‚ª‚猋––‚ªˆá‚¤AAAB

Mình bắt đầu thích lui tới nhà Giao, mượn cớ là học nhóm nhưng..... thật ra chỉ để nhìn thấy thầy.

Ž„‚ªGiao‚̉Ƃɂ悭s‚­‚悤‚É‚È‚Á‚½‚̂́A•×‹­‚ð‹³‚¦‚Ä‚à‚炤AAA‚¢‚¢‚¦–{“–‚́Aæ¶‚ɉ‚½‚ß‚¾‚Á‚½‚́AAAB

  Những tình cảm thầm kín đó cứ kéo dài cho tới một ngày.......

‚»‚Ì–§‚©‚È‘z‚¢‚Í“ú‚²‚Æ‚É‘‚µ‚čs‚Á‚½‚́AAAB

  Đây là một khu phố mình thường xuyên gánh chè đến bán, nên mình biết chuyện đó được lập đi lập lại vào những giờ giấc cố định, mình đủ lớn để hiểu họ đã làm gì trong đó......Và rồi mình không thể không kể hết những chuyện đó cho ba của Giao biết

‚¢‚‚à‚̏ꏊ‚Öƒ`ƒF[‚𔄂è‚ɍs‚Á‚Ä‚½ŽžA‹M—‚Ì‚¨•ê‚³‚ñ‚ª‘¼‚Ì’j‚̐l‚ƁAAA‚»‚ñ‚ÈŽ–‚ª–ˆ“úŒˆ‚Ü‚Á‚½ŽžŠÔ‚ÉŒJ‚è•Ô‚³‚ê‚Ä‚¢‚鎖‚É‹C‚¢‚½ŽžA‚»‚ÌŽ–‚ª‰½‚ðˆÓ–¡‚µ‚Ä‚¢‚é‚©Aƒsƒ“‚ÆŠ´‚¶‚½‚́AAAB

  Mình có cảm giác chính mình là thủ phạm gây ra sự suy sụp cho ba của Giao

i‚»‚ÌŽ–‚ð˜b‚µ‚½‚±‚ƂŁjŽ„‚±‚»‚ªGiao‚Ì‚¨•ƒ‚³‚ñ‚ɐ¸_“I‚ȃVƒ‡ƒbƒN‚ð—^‚¦‚½’£–{l‚È‚ñ‚¾‚Á‚č߈«Š´‚É‹ì‚ç‚ꂽ‚íB

  Tự dưng, mình muốn tìm cách chuộc lại những lỗi lầm đó....và...mình đã quyết định. Vào một ngày, biết chắc rằng không có Giao lẫn mẹ Giao ở nhà...@ Tự dưngF——R‚È‚­ chuộc lạiF@æ܂¤ lỗi lầmF‰ß‚¿

‚»‚Ì‚¤‚¿‰½‚Æ‚©‚µ‚ÄŽ„‚̔Ƃµ‚½‰ß‚¿‚ð‚ ‚ª‚È‚í‚È‚«‚á‚ÆŽv‚¤‚悤‚É‚È‚Á‚½‚́B‚»‚µ‚ÄŒˆS‚µ‚½B‚ ‚é“úAGaio‚à‚¨•ê‚³‚ñ‚àâ‘΂ɉƂɂ¢‚È‚¢‚Á‚Ä‚í‚©‚Á‚Ä‚½“ú‚ɁAAAB

-Diễm : sau đó ít lâu, mình nghỉ học và xin đi làm như Giao đã biết

‚µ‚΂炭‚µ‚Ä‚©‚çAŠwZ‚ð‹x‚ñ‚ŁAGiao‚à’m‚Á‚Ä‚é‚悤‚É“­‚­‚悤‚É‚È‚Á‚½‚́B

-Giao : vậy là hồi nào đến giờ, con đã bị mọi người dối gạt, cả bạn bè lẫn cha mẹ

‚»‚ê‚Í‚¢‚‚©‚ç‚Ȃ́H@Ž„‚Í‚¨•ƒ‚³‚ñ‚Æ‚¨•ê‚³‚ñ‚ÆDiemAŠF‚É‚¾‚Ü‚³‚ê‚Ä‚¢‚½AAAB

-Ông Thành : lúc đó ba nghĩ rằng con chưa đủ lớn để nhận thức đúng đắn mọi vấn đề đúng đắn³‚µ‚¢nhận thứcŽó‚¯‚é

‚±‚ÌŽ–‚ð‚¿‚á‚ñ‚Æ—‰ð‚·‚é‚ɂ́A‚¨‘O‚Í‚Ü‚¾Žq‹Ÿ‚¾‚ƍl‚¦‚½‚ñ‚¾‚æB

-Giao : vậy có nghĩa là bây giờ con đã lớn...hì.  phải rồi, cách đây 2 năm khi đến với ba, Diễm cũng bằng tuổi con bây giờ mà

‚»‚Ì’Ê‚è‚ˁI‚Q”N‘O‚Á‚Ä‚±‚Æ‚Í‚»‚ÌŽž‚ÌDiem‚͍¡‚ÌŽ„‚Æ“¯‚¢”N‚¾‚à‚̂ˁI

-Ông Thành : đúng, con đã lớn và ba muốn nói với con rằng chuyện của ba và Diễm xuất phát từ một tình yêu chân chính.@ chân chính^³

‚»‚¤‚¾A‚¨‘O‚ª‘å‚«‚­‚È‚Á‚Ä‚©‚玄‚½‚¿‚̐^ŽÀ‚̈¤‚ð‚¨‘O‚ɘb‚µ‚½‚¢‚ÆŽv‚Á‚Ä‚¢‚½A

-Giao : con hiểu, con hiểu.....ba má đã ly dị với nhau, ba muốn có tình yêu với ai cũng được nhưng đó không thể là Diễm

‚í‚©‚Á‚½‚íI‚¨•ƒ‚³‚ñ‚Æ‚¨•ê‚³‚ñ‚Í—£¥‚µ‚āA‚¨•ƒ‚³‚ñ‚ª’N‚ðˆ¤‚»‚¤‚ƍ\‚í‚È‚¢‚¯‚ǁA‚»‚ꂪ‰½ŒÌDiem‚Ȃ́H

-Ông Thành : Quỳnh Giao con tính mang quần áo đi đâu vậy, hả ?

@@@@@@@Giao,—m•ž‚ð‚Ç‚±‚ÖŽ‚Á‚Ä‚¢‚­‚‚à‚肾H

-Giao : con muốn ba có thời gian để suy nghĩ lựa chọn, hoặc Diễm hoặc con.

‚¨•ƒ‚³‚ñ‚́AŽ„‚©Diem‚©‚Ç‚¿‚ç‚ð‘I‚Ô‚©Al‚¦‚鎞ŠÔ‚ð‚ ‚°‚é‚íI

-Ông Thành : sao con lại đặt vấn đề như vậy, đâu cần có sự lựa chọn ở đây. Tuy có Diễm nhưng ba không hề bớt thương con chút nào. Thậm chí ba còn thương con nhiều hơn nữa kìa, con hiểu không.......

@@@@@         @@‚¨‘O‚Í‚Ç‚¤‚µ‚Ä‚±‚ñ‚ÈŽ–‚ð‚·‚é‚ñ‚¾A‚±‚±‚ÅŒˆ‚ß‚é•K—v‚Í‚È‚¢.Diem‚ª‚¢‚Ä‚à‚¨‘O‚ւ̈¤î‚Í‚Ü‚Á‚½‚­•Ï‚í‚ç‚È‚¢‚æIDiem‚æ‚è‚à‚¨‘O‚Ì‚Ù‚¤‚ð‚½‚­‚³‚ñˆ¤‚µ‚Ä‚¢‚é‚ñ‚¾‚æB

  Diễm...Diễm.... Diễm    Diễm...Diễm.... Diễm,,,.

-Giao : ủa sao vậy? Sao ba không chạy theo kêu Diễm, con đứng đây đợi được mà

‚Ç‚¤‚µ‚āADiem‚ð’Ç‚¢‚©‚¯‚čs‚©‚È‚¢‚́HŽ„‚Í‚±‚±‚Å‘Ò‚Á‚Ä‚é‚íB

.............................................................................................................................................

---@Œ‹¥“o˜^Š‚Ł@---

-đây là bản chánh, đây là bản sao giấy kết hôn, ông bà vui lòng ký vào đây

‚±‚¿‚炪Œ‹¥Ø–¾‘‚̐³–{A‚±‚¿‚炪ŽÊ‚µ‚Å‚·B‚±‚±‚ɏ–¼‚µ‚Ä‚­‚¾‚³‚¢B

 

-Ông Thành : dạ

@‚Í‚¢B

-Ông Thành : cám ơn

@‚ ‚肪‚Æ‚¤AAB

.............................................................................................................................................

---@Ä‚Ñ—¾‚Ł@---

-dành cho mày góc này, vị trí tốt nhất đó

ˆê”Ô‚¢‚¢êŠA‚±‚ÌŠp‚ ‚ñ‚½‚É‚ ‚°‚é‚í‚æB

-mỗi đứa lau nhà một ngày, để tao ghi tên mày vào

“ú‘Ö‚í‚è‚ňêl‚¸‚‘|œ‚·‚é‚Ì‚æB‚ ‚ñ‚½‚Ì–¼‘O‚à‘‚¢‚½‚°‚é‚ˁB

-ê mày, tiền nhà chia đều theo đầu người, nộp cho con Nghi , phải trước 25 mỗi tháng nghen.

ˆêlˆêl‚Ý‚ñ‚ȂʼnƒÀ‚𕪂¯‚āA–ˆŒŽ‚Q‚T“ú‚Ü‚Å‚ÉNghi‚É”[‚ß‚é‚Ì‚æB

-ngoài ra còn có một số quy định, đồ lót giặt phải phơi nơi kín đáo, bạn trai ghé chơi...được... nhưng không quá 15 phút. Muốn tâm tình, đi chỗ khác

‚»‚Ì‘¼‚ɁA‚¢‚­‚‚©‚Ì‹K’肪‚ ‚éAƒuƒ‰‚ÍŒ©‚¦‚È‚¢‚Æ‚±‚ë‚ÉŠ±‚·A’j‚ª—V‚Ñ‚É—ˆ‚Ä‚à‚P‚T•ª‚¾‚¯A‚µ‚ñ‚Ý‚è˜b‚µ‚½‚¢Žž‚Í‚æ‚»‚֍s‚Á‚Ä‚Ë

-lẽ ra phải bắt nó đóng 2 suất tiền nhà,  chiếc xe của nó kìa, cồng kềnh, chiếm hết chỗ

giao‚̃oƒCƒN‚Í‘å‚«‚­‚Ďז‚‚¾‚©‚ç“ñ”{‚Ì‚¨‹à‚𕥂í‚È‚¢‚Æ‚¢‚¯‚È‚¢‚ˁI

-Giao : ê! tụi mình kéo nhau đi đâu đó để tao ra mắt ngày về đây ở chung

‚Ë‚¥‚Ý‚ñ‚ȁAŽ„‚±‚±‚ɏZ‚ÞŽ–‚É‚È‚é‚©‚çAšø‚é‚©‚çŠF‚Å‚Ç‚±‚©‚֍s‚©‚È‚¢H

-đi đâu nữa, sáng mai thi kiểm tra rồi

@‚Ç‚±‚É‚às‚©‚È‚¢‚æA–¾“ú‚Ì’©ŽŽŒ±‚ª‚ ‚é‚©‚炳B

-Giao : vậy à !

@      ‚ A‚»‚¤B

-con nhỏ này, nó như người trên mây@người trên mâyF“V‘‚̐lG‰_‚̏ã‚ɏZ‚ñ‚Å‚¢‚éli‚¾‚©‚牽‚à•ª‚©‚ç‚È‚¢j

ƒAƒ“ƒ^‚Á‚āA‚Ì‚ñ‚«‚ˁB

-nó nghỉ học mấy bữa nay mà, biết gì

@‰½“ú‚àŠwZ‚ð‹x‚ñ‚Å‚½‚©‚çA‰½‚É‚à’m‚ç‚È‚¢‚ñ‚¾‚æB

-uhm

@‚ ‚ŸAAAB

..................................................................................................................................

---@ŽŽŒ±‚̍Œ†@‰¡‚ɍÀ‚Á‚½—‚ªHung‚Ì‚ðƒJƒ“ƒjƒ“ƒO‚·‚é@---

ŽŽŒ±’S“–Š¯F cô gì kia ! ngồi xích raA-ngồi xích ra

         ‚à‚¤‚¿‚å‚Á‚Æ—£‚ê‚čÀ‚è‚È‚³‚¢I@—£‚ê‚āI

ŽŽŒ±’S“–Š¯F một lần nữa là tôi tịch thu bài@tịch thuF–vŽû‚·‚é@bài (thi)FŽŽŒ±—pŽ†

¡“x‚â‚Á‚½‚çAŽŽŒ±—pŽ†‚ðŽæ‚èã‚°‚é‚æI

---@Hung‚Í—£‚ê‚čÀ‚Á‚Ä‚¢‚éGiao‚ɐº‚ð‚©‚¯‚é@---

-Hưng :  sao vậy ?

‚Ç‚¤‚µ‚½‚́H

ŽŽŒ±’S“–Š¯F chúng ta chuẩn bị nộp bài, còn 5 phút nữa

@        ‚ ‚Æ‚T•ª‚ŏI‚í‚è‚Ü‚·‚©‚çA€”õ‚µ‚āB

..................................................................................................................................

---@ƒv[ƒ‹ƒo[‚Ł@---

-Hiếu : Loan ! anh Hải sao giờ chưa thấy tới ?

@ Loan ! @Hai ‚Í‚Ü‚¾—ˆ‚Ä‚È‚¢H

-Loan : ai biết, lúc mình đi thằng chả còn phê@thằng chảF”ށuphêv‚Í –ƒŒ‚ð‹z‚Á‚Ä‹»•±‚µ‚Ä‚¢‚éó‘ԁEuƒLƒ}‚év

@ai biếtkhông ai biết@’N‚à’m‚ç‚È‚¢¨Ž„‚à’m‚ç‚È‚¢

’m‚ç‚È‚¢‚¯‚ǁA”ނ̏Š‚֍s‚Á‚½ŽžAƒtƒ‰ƒtƒ‰‚¾‚Á‚½‚íB

-Loan : cần ghàngh hả ?@ ughànghv‚́uƒwƒƒCƒ“v‚Ì‘­Œê‚Å‚·

@‚ ‚êA—~‚µ‚¢‚́H

-ờ

‚»‚§A

-cảm ơn nghen

@‚ ‚肪‚ƂˁB

-mày còn hôn ?

ƒAƒ“ƒ^AŽ‚Á‚Ä‚éH

-Loan : còn.....nhưng để dành gcửh trưa nay cho tao@để dànhF’™‚ß‚é

@@@@@­‚µ‚ ‚邯‚ǁA’‹‚É‚Ü‚½•K—v‚¾‚©‚çAAAB

-mày đánh dùm tao, tao chạy đi lấy thôi... chịu hết nổi rồi

ƒLƒ…[‚ð‘Å‚Á‚Ä‚Ä’¸‘ՁA‚¿‚å‚Á‚ÆŽæ‚Á‚Ä‚­‚éAAA‚à‚¤‰ä–‚ªo—ˆ‚È‚¢‚́AAAB

-Loan : nè, còn 1 điếu vấn sẵn....hút đỡ đi@vấn: Šª‚­

ˆê–{‚ðŠª‚¢‚½‚¨‚¢‚½‚©‚çAAA‹z‚í‚È‚¢H

-nãy giờ hổng nói

‚³‚Á‚«‚©‚牽‚àŒ¾‚í‚È‚¢AAA

-tao sợ hổng đủ gđôh cho mày@uđôv‚Í‘­Œê‚Å‚·Aul‚É‚æ‚Á‚ăwƒƒCƒ“‚Ì‹z‚¤—Ê‚ªˆá‚¤v‚Æ‚¢‚¤ˆÓ–¡‚Å‚·B

‚¨‘O‚É‚Í‚¿‚å‚Á‚Ə­‚È‚¢‚©‚ȁH

---@ƒv[ƒ‹ƒo[‚ɁAHaiGaio‚ð‚‚ê‚Ä“ü‚Á‚Ä‚­‚é@---

 

-Hải : vô đi em@

“ü‚è‚È‚æB

-con bé kỳ trước mày hỏi đó@kỳ trướcF‘O‰ñ

@‚±‚È‚¢‚¾ƒAƒ“ƒ^‚ªi’N‚¾‚Á‚āj•·‚¢‚Ä‚½—‚¾‚æB

-Loan : ờ, dễ thương lắm@

‚¨A‰Âˆ¤‚¢‚¶‚á‚È‚¢B

-Hải : nè, nghỉ chút đã

@‚Ë‚¥A‚¿‚å‚Á‚ÆŽ~‚ß‚Ä‚­‚ê‚È‚¢‚©

-gì vậy?@

‰½H

-gì vậy anh Hải?@

‰½‚È‚Ì‚³‚ŸAHaiH

-Hải : để tôi giới thiệu, Giao sinh viên Y Khoa, ông già là phó hiệu trưởng một trường nổi tiếng của thành phố

Ð‰î‚·‚é‚æAˆãŠw•”‚ÌŠw¶‚ÌGiao,@•ƒe‚Í’¬‚Å—L–¼‚ÈŠwZ‚Ì•›Z’·‚¾B

-lượm đâu vậy anh Hải?@ lượmŽûW‚·‚é

@HaiA‚±‚̏—‚Ç‚±‚ÅŒ©‚‚¯‚½‚́H

-thì con nhỏ bữa trước đó@

‚±‚Ì‘O‚̏—«‚¾‚æB

-ạ ! biết rồi, em là con thầy Thành phải hôn ? hồi trước anh cũng học trường đó đó!

‚ I‚í‚©‚Á‚½‚æA‹M—‚ÍThanhæ¶‚Ì–º‚¶‚á‚È‚¢H‘O‚É–l‚à‚»‚ÌŠwZ‚É’Ê‚Á‚Ä‚½‚æB

-Hải : vậy là gia đình em cũng thuộc loại có tiếng, bọn này cũng vậy. Thằng này ba má đều là quan chức gộc@quan chứcFŠ¯E             gộcF‘å‚«‚¢

@@  @Giao‚̉Ƃ͉´‚½‚¿‚Æ“¯‚¶‚Å—L–¼‚Őe‚àˆÌ‚¢l‚È‚ñ‚¾B

đây cũng tốt nghiệp Đại Học Đại Cương rồi đó@Đại CươngFŠî–{GŠî‘biˆê”Ê‹³—{j

‚±‚¢‚‚͊î‘b‘åŠw‚𑲋Ƃµ‚½‚ñ‚¾‚æ

-Hải : thằng này, bà già là giám đốc một công ty trách nhiệm hữu hạn, em này... ông già là sếp sòng về kinh doanh điện máy của thành phố.....còn thằng này, ba má đều là cán bộ hải quan. Đặc biệt còn em đó là dân điện ảnh....từng đóng phim rồi đó, nhớ hôn ?...còn lại các em này đều là học sinh 11, 12 và đều là con nhà đàng hoàng

‚ ‚¢‚‚̕êe‚͉ïŽÐ‚ÌŽÐ’·‚¾A•ƒe‚Í’¬‚Ì“d‹C‰ïŽÐ‚Ì–ðˆõA‚»‚µ‚Ä‚ ‚¢‚‚͗¼e‚Æ‚à`˜pÅŠÖ‚ÌŠ²•”‚¾B“Á‚É‚ ‚¢‚‚͉f‰æ”o—D‚µ‚Ä‚éAã‰f‚³‚ꂽ‚Ì‚ðŠo‚¦‚Ä‚é‚©‚¢H‚³‚ç‚ɔޏ—‚½‚¿‚Í‚Ý‚ñ‚ȏ㗬‰Æ’ë‚̐^–ʖڂȍ‚Z“ñAŽO”N¶‚¾B

sếp sòngFƒŠ[ƒ_[@kinh doanhFŒo‰cA¤”„@điện máyF“d‹C              cán bộ hải quanFÅŠÖ‚ÌŒö–±ˆõ     đàng hoàngF^–ʖځE‰B‚µŽ–‚ð‚µ‚È‚¢

-Loan : sao anh không giới thiệu em, em có phải con nhà đàng hoàng đâu

                    Ž„‚ð‚Ç‚¤‚µ‚ďЉ‚È‚¢‚́H‚Ü‚Æ‚à‚ȉƂ̎q‹Ÿ‚¶‚á‚È‚¢‚©‚çH

-đúng rồi, giới thiệu đi, giới thiệu đi anh Hải ơi, cho đầy đủ chứ

‚»‚¤‚¾AÐ‰î‚µ‚Ä‚ ‚°‚āAÐ‰î‚µ‚Ä‚ ‚°‚Ä‚æAHai@‚»‚ê‚Å‘S•”‚È‚ñ‚¾‚©‚炳‚ŸB@

-giới thiệu đi

‚»‚¤‚¾‚»‚¤‚¾I

-Hải : Loan, sống trong viện mồ côi từ nhỏ, bây giờ là thành viên kỳ cựu của gánh này

            viện mồ côiFŒÇŽ™‰@     gánhFƒOƒ‹[ƒv            thành viênFƒƒ“ƒo[@  kỳ cựuF Žå‚È

Loan‚Í,¬‚³‚¢Žž‚©‚çŒÇŽ™‰@‚ňç‚Á‚½‚ñ‚¾A¡‚Í‚±‚̃Oƒ‹[ƒv‚ÌŽå‚ȃƒ“ƒo[‚¾

-Loan : và là bồ ruột của anh Hải  

‚»‚µ‚āAHai‚Ì—öl‚¾‚æB@bồ ruộte–§‚È—öl

-đụng ghàngh nghen@

‚ ‚ŸA‚ׂÁ‚½‚èAAAB@đụng‚­‚Á‚‚­

-khó xử rồi@

Hai‚ª¢‚Á‚Ä‚é‚æAAAB(Î)

-Hải : đã vào chơi với gánh này, mọi người đều là bồ ruột của nhau cả

@@   ‚±‚̃Oƒ‹[ƒv‚É“ü‚ê‚΁AŠF‚Í’N‚Å‚à—öl“¯Žm‚¾‚æB

-mày coi kìa, dẻo miệng ghê chưa@dẻo:_“î‚ȁ@

‚Ù‚çA‚¤‚Ü‚¢Ž–Œ¾‚¤‚¾‚낤I

-anh Hải mà@

Hai‚¾‚©‚ç‚È‚ŸB

-Hải : ủa, thằng Hiếu đâu   

Hiếu‚Í‚Ç‚±H

-Hiếu : em ...đây@

‚±‚±‚¾‚æB

-Hiếu : anh hai có bạn mới, bỏ bê em út làm tụi này đợi muốn chết à !

-         @   bỏ bêF–Y‚ê‚éG—Ž‚Æ‚·@Žñ‚ð’·‚­‚µ‚Ä‘Ò‚Á‚Ä‚¢‚éFđợi đến dài cổ

             Hai‚͉´’B‚ð–Y‚ê‚Ägiao‚Æ—V‚ñ‚ł΂©‚è‚ŁAAA‰´’B‚ÍHai‚ª‚±‚±‚Ö—ˆ‚é‚Ì‚ðŽñ‚ð’·‚­‚µ‚Ä‘Ò‚Á‚Ä‚½‚ñ‚¾‚æB

-đúng rồi, đại ca chơi kỳ quá@đại ca•s—ǃOƒ‹[ƒv‚̃Š[ƒ_[‚ðŒ¾‚¤

‚»‚¤‚¾‚æAÅ‹ßƒŠ[ƒ_[‚Í•Ï‚¾‚æI@

-uhm chơi kỳ quá

‚»‚¤‚¾A‚»‚¤‚¾II

-anh hai...làm cử chỉ đẹp đi  cử chỉF‘Ô“xA‘ÌŠi@cử chỉ đẹp—Ç‚¢s‚¢

@ƒŠ[ƒ_[‚́AAAƒ`ƒƒƒ“‚Æ‚µ‚Ä‚­‚ê‚È‚¢‚ƁAAAB

-Hải : được rồi, để đền bù, mình sẽ đưa cả bọn đi chơi một trận mát trời@đền bù•â‚¤

‚í‚©‚Á‚½‚æA‚¨˜l‚Ñ‚ÉŠF‚ð—V‚тɘA‚ê‚čs‚Á‚Ä‚â‚낤I

-ít ra phải vậy chứ@

‚»‚¤—ˆ‚È‚­‚Á‚¿‚áI

-ủng hộ đại ca 2 vé@ugvéhv‚́u‚¨‹àv‚Ì‘­Œê‚Å‚·Au1 vév ‚Í‚P‚O‚Oƒhƒ‹‚¾‚낤‚ÆŽv‚¤i’n•û‚É‚æ‚Á‚ĈႤjủng hộƒTƒ|[ƒg

‰´‚Í200o‚·‚æI

-tao nữa, góp gió

‰´‚àAAAB

-Loan : đại diện bọn con gái

—«‚ð‘ã•\‚µ‚āAAAB

-Giao : phần này của mình

‚±‚êAAŽ„AAAB

....................................................................................................................................

---@•s—Ç’‡ŠÔ‚ªŠC•Ó‚ŃwƒƒCƒ“‚ð@---

-Giao : không tắm hả ?@

‰j‚ª‚È‚¢‚́H

-Loan : lười lắm, chơi cái này ít đứa nào khoái nước@

ƒoƒJ‚ˁA’N‚à‰j‚¬‚É‚È‚ñ‚©—ˆ‚Ä‚È‚¢‚í‚æB

-Giao : cho chuyện gì?  uhm..........heroin đó hả ?@

‚¾‚Á‚½‚牽‚µ‚ɁH@‚ ‚ŸAƒwƒƒCƒ“AAAH

-Loan : Hải hổng nói gì với Giao sao ? tụi này đứa nào cũng chơi cái đó

@@   @Hai‚͉½‚É‚àŒ¾‚Á‚Ä‚È‚¢‚ñ‚¾‚ˁA‚Ý‚ñ‚È‚Í‚±‚±‚Ö‹z‚¢‚É—ˆ‚½‚Ì‚æB

-Giao : gan vậy !

‚ ‚«‚ꂽI@

-Loan : có gì đâu, chơi cho biết với người ta

@‚Ç‚¤‚Á‚ÄŽ–‚È‚¢‚íA‹z‚¤‚Ì‚Í‚Ý‚ñ‚È‚Æ—F’B‚ɂȂ邽‚ß‚æB

-Giao : hút vào thấy nó làm sao hả Loan ?@

‹z‚Á‚½‚ç‚Ç‚¤‚È‚é‚́H

-Loan : khó diễn tả lắm, chỉ biết là...lúc đó mình quên hết mọi buồn bực sầu đời, hệt như cảm giác...lúc đó đó !@ sầu đờiŽâ‚µ‚¢•é‚炵

‚¤‚Ü‚­Œ¾‚¦‚È‚¢‚íAŽâ‚µ‚¢Ž–‚â‚‚炢Ž–‚à‘S•”–Y‚ê‚āAAAH‚µ‚Ă鎞‚Ì—l‚É‚Æ‚Á‚Ä‚à‚¢‚¢‹CŽ‚¿‚É‚È‚é‚ñ‚¾‚æB

-Loan : chắc còn con gái hả, vậy thì làm sao mà hiểu được. Vấn sẵn rồi đó, thử đi cho biết.

‚Ü‚¾ƒIƒ“ƒi‚É‚È‚Á‚Ä‚È‚¢‚ñ‚¶‚á‚È‚¢H‚¾‚Á‚½‚çA‚Ü‚¾”»‚ç‚È‚¢‚æ‚ˁB@Šª‚¢‚Ä‚ ‚°‚½‚©‚ç‹z‚Á‚Ă݂āB

-Giao : chả thấy gì@

‰½‚É‚àŠ´‚¶‚È‚¢‚æB

-Loan : phải như vậy đó, làm thử coi, lần đầu hổng ghiền đâu, đừng sợ @ghiềnŽ~‚ß‚ç‚ê‚È‚¢

@@@@@‚±‚ñ‚È‚Ó‚¤‚É‚·‚é‚Ì‚æA‚â‚Á‚ÄŒ©‚āAAA‰‚ß‚Ä‚È‚çŽ~‚ß‚ç‚ê‚È‚­‚Í‚È‚¢‚©‚çS”z‚µ‚È‚¢‚Å‚¢‚¢‚íB

-Loan : tại Giao khi hít vào gấp quá

@‚¾‚Á‚āAGiao‚Í‹}‚¢‚Å‹z‚¤‚©‚çAAAB

-Loan : từng hơi nhỏ như vầy thôi, làm lại coi@ hơi‘§

‚±‚ñ‚È‚Ó‚¤‚ɏ­‚µ‚‹z‚¤‚Ì‚æA‚à‚¤ˆê“x‚â‚Á‚Ä‚²‚ç‚ñB

-Hải : anh cấm em tập cho Giao chơi thứ này@

Giao‚É‹z‚킹‚½‚炾‚ß‚¾‚ëI

-Loan : sao vậy?@

‚Ç‚¤‚µ‚āH

-Hải : anh không muốn tụi mình bị mang tiếng là lôi kéo dụ dỗ người khác. Hàng trắng mà, đâu có rẻ và đâu phải ai cũng đủ điều kiện tư cách để chơi thứ này@

 @@@@lôi kéo dụ dỗ—U˜f‚·‚é@bị mang tiếngˆ«‚¢‚¤‚킳‚ª—§‚Â

‰´‚Í‚Ù‚©‚̐l‚ð—U˜f‚µ‚Ĉ«‚¢•]”»‚ª—§‚‚̂ªŒ™‚È‚ñ‚¾BƒwƒƒCƒ“‚͈À‚­‚Í‚È‚¢‚ñ‚¾A‚±‚ê‚ð‚â‚é‚É‚ÍðŒ‚ÆŽ‘Ši‚ª—v‚é‚ñ‚¾‚©‚ç‚ȁI

-Loan : thấy hôn, đâu phải ai cũng đủ tư cách để chơi thứ này

•·‚¢‚½HƒwƒƒCƒ“‚ð‚â‚é‚É‚ÍŽ‘Ši‚ª‚¢‚é‚ñ‚¾‚Á‚āB

-Hải : vọt thôi@

s‚±‚¤‚ºI

-về sớm vậy@

‚Ü‚¾‘‚¢‚ñ‚¶‚á‚È‚¢‚́H

-ê tất cả tụi mình để nguyên đồ tắm như vầy đua về cầu Sài Gòn chịu hôn đồ tắm…’…@đua‹£‘ˆ

‚¶‚áA…’…‚ð’…‚½‚܂܃TƒCƒSƒ“‹´‚Ü‚Å‹£‘ˆ‚µ‚悤B

-ok chơi luôn

@OkCs‚±‚¤‚ºI

-đây đủ chuẩn chưa ?@ chuẩn•W€@

‚±‚ê‚ŏ[•ªH

-Hải : em qua đi với Giao@

‚¨‘O‚ÍGiao‚ɏæ‚è‚ȁAAAB

....................................................................................................................................

---@Diem‚ª“­‚¢‚Ä‚¢‚é“X‚ÉGiao‚Ì•ƒe‚ª—ˆ‚ā@---

-Ông Thành : để anh xách cho@

Ž„‚ªŽ‚Á‚Ä‚ ‚°‚悤

-Diễm : em về trước nghen@

---@“Xˆõ‚Ì“¯—»‚Ɂ@---Ž„æ‚É‹A‚è‚Ü‚·B

....................................................................................................................................

---@Hai‚Ì•”‰®‚Ł@---

-Loan : làm một gbih nha@

‹z‚¢‚½‚¢‚È‚Ÿ

-Loan : để đó đi lại đây với em@

‚»‚Ì‚Ü‚Ü‚É‚µ‚āAŽ„‚ƁAAAB

-Hải : chưa thu đủ tiền đang bực mình đây

W‹à‚ª‚Ü‚¾‘«‚è‚È‚¢‚Ì‚Å–Ê”’‚­‚È‚¢‚ñ‚¾B

-Loan : chỗ nào còn thiếu

’N‚Ì•ª‚ª‘«‚è‚È‚¢‚́H

-Hải : mẹ Bảy cầu Móng@

ƒ‚ƒ“‹´‚ÌBayƒoƒ@‚³‚ñ‚¾‚æB

-Loan : mối của anh Hiếu mà, sao hổng để ảnh đòi ?  mối‚¢‚‚à‚Ì‹q

‚»‚ê‚ÍHien‚Ì‹q‚¶‚á‚È‚¢‚́HHien‚É‚â‚点‚½‚çH

-Hải : thằng đó giờ cũng như em, hết hít lại chơi, chẳng nhờ vả gì được

ƒAƒCƒc‚Í‚¨‘O‚̂悤‚ɁA‚â‚è‚·‚¬‚ătƒ‰ƒtƒ‰‚¾‚©‚ç—Š‚ß‚È‚¢‚ñ‚¾B

-Loan : tại anh không muốn nhờ nữa thôi, lúc trước cũng một tay con này thu tiền giao hàng cho anh mà

‚¾‚Á‚Ä‹M•û‚Í‚Í‚à‚¤Ž„‚É—Š‚Ý‚½‚­‚È‚¢‚ñ‚Å‚µ‚åA‘O‚Í‹M•û‚ׂ̈Ƀ„ƒN‚ð”z’B‚µ‚ďW‹à‚ðŽè“`‚Á‚Ä‚¢‚½‚̂ɁB

-Hải : alô, anh đây....liền bây giờ hả...được rồi...tới liền@

ƒAƒƒHI‰´‚¾A‚·‚®‚ɁH‚í‚©‚Á‚½A‚·‚®s‚­B

-Loan : con Giao phải hôn ?

Giao‚Ȃ́H

-Hải : phải@

‚ ‚ŸA‚»‚¤‚¾B

-Loan : nó vẫn chưa thử ghàng trắngh à?

Giao‚Í‚Ü‚¾‚â‚Á‚Ä‚È‚¢‚ñ‚Å‚µ‚åH

-Hải : đứa nào tập cho nó hút anh giết chết

Giao‚Ƀ„ƒN‚ð‹z‚킹‚½‚çƒuƒbŽE‚·‚¼I

-Loan : ha..ha..ha@

‚́A‚́A‚Í

-Hải : bây giờ em muốn gì ?@

‰½‚ª‚¨‚©‚µ‚¢‚ñ‚¾H

-Loan : không muốn gì hết, chỉ muốn cười thôi@

‰½‚àA‚½‚¾Î‚Á‚½‚¾‚¯AAAB

-Hải : mày cười cái gì@

‚¾‚©‚牽‚ª‰ÂÎ‚µ‚¢‚ñ‚¾I

-Loan : hum, lúc mới gặp tôi anh cũng ra sức cấm, không cho đụng tới ghàng trắngh nhưng một mặt lại cứ rủ rê, cho tôi ngồi bên cạnh...nhìn các anh hút, kể cho tôi nghe những cảm giác khoái lạc khi được hút. Cuối cùng thì chả cần ai dụ dỗ, chả cần ai tập tành, tôi cũng tự tìm đến nó để thỏa mãn sự tò mò@ cũng ra sức cấm,Ž~‚ß‚³‚¹‚Ä‚â‚éthỏa mãn‘Öž@sức cấm‹ÖŽ~@đụng‚¿‚å‚Á‚ƐG‚é@

Å‰Ž„‚ɉï‚Á‚½‚Æ‚«A‹M•û‚ÍŽ„‚É‚à‹z‚킹‚È‚©‚Á‚½‚µƒwƒƒCƒ“‚àG‚点‚È‚©‚Á‚½‚¯‚ǁAˆê•û‚Å‚Í‹M•û‚Ì‚»‚΂ɍÀ‚炳‚ê‚Ä‚Ý‚ñ‚È‚Ì‹z‚¤‚Ì‚ðŒ©‚½‚èA‰õŠy‚Ì‹C•ª‚ð•·‚©‚³‚ꂽ‚èA‚Ý‚ñ‚È‚©‚ç—U‚í‚ê‚È‚©‚Á‚½‚µA‚â‚炳‚ê‚à‚µ‚È‚©‚Á‚½AŒ‹‹ÇŽ©•ª‚©‚çDŠïS‚Æ–ž‘«‚Ì‚½‚ß‚É‚â‚Á‚Ä‚µ‚Ü‚Á‚½B

-Hải : tao không có thì giờ, cụ thể đi...muốn cái gì ?

‰´‚͍¡ŽžŠÔ‚ª‚È‚¢‚ñ‚¾A‰½‚ª‚µ‚½‚¢‚©‹ï‘Ì“I‚ÉŒ¾‚Á‚Ä‚Ý‚ëI

-Loan : trò cút bắt chỉ vui khi 2 bên cùng rượt đuổi, anh đã bắt được em rồi, thì còn gì thú vị nữa phải hôn ? vai trò mới đã có Giao, cô sinh viên xinh xắn của anh thay thế. Chắc em phải rời xa anh thôi@ trò cút bắt‚©‚­‚ê‚ñ‚Ú‚Ì—V‚Ñrượt đuổi’Ç‚¢‡‚¤vai trò–ðŠ„

‚©‚­‚ê‚ñ‚Ú‚µ‚Ä“ñl‚ª’Ç‚¢‚©‚¯‚Á‚±‚µ‚Ä‚¢‚ê‚Ίy‚µ‚¢‚¯‚ǁA‹M•û‚ÍŽ„‚ð•ß‚Ü‚¦‚½A‚¾‚©‚ç–Ê”’‚­‚È‚­‚È‚Á‚½‚ñ‚Å‚µ‚åH‚»‚Ì‘ŠŽè‚ª¡“x‚ÍGiaoA‹M•û‚ÌŽv‚¤‘f“G‚È‘åŠw¶‚É‘ã‚í‚Á‚½AŽ„‚Í‹M•û‚©‚ç—£‚ê‚È‚¯‚ê‚΂Ȃç‚È‚¢‚íB

-Hải : mày muốn vậy sao ?@

 ‚¨‘O‚Í•ª‚©‚ꂽ‚¢‚Ì‚©H

-Loan : đừng mày tao với em nữa, có được không ?@

 ‚¨‘O‚Á‚Ä‚à‚¤ŒÄ‚΂Ȃ¢‚ŁAAAB

-Hải : thôi được, nhưng rời anh ra, làm sao em sống được

‚í‚©‚Á‚½‚æA‰´‚©‚ç—£‚ê‚Ä‚Ç‚¤‚â‚Á‚Ä•é‚ç‚·‚ñ‚¾H

-Loan : trước khi gặp anh, em vẫn sống cơ mà

‹M•û‚Ɖ‘O‚͈êl‚Ő¶Šˆ•é‚炵‚Ä‚¢‚½‚í‚æB

-Hải : trở lại nghề tiếp thị, năn nỉ khách hàng uống cho mình từng ly rượu chai bia đó hả ?

ˆù‚݉®‚ÌŽdŽ–‚É–ß‚Á‚Ä‚¨‹q‚³‚ñ‚Ɋ¦‚È‚ª‚çˆê”t‚ˆù‚Ü‚¹‚é‚Ì‚©B

-Loan : cũng có thể@

o—ˆ‚é‚íAAAB

-Hải : nhưng rồi tiền đâu em hút, lương tháng của cái nghề đó không đủ một ngày thuốc cho em

ƒ„ƒN‚𔃂¤‹à‚Í‚Ç‚¤‚·‚éHˆêƒ–ŒŽ‚Ì‹‹—¿‚ł͈ê“ú•ª‚̃wƒƒCƒ“‚à”ƒ‚¦‚È‚¢‚ºB

-Loan : em chưa nghĩ tới điều đó, nhưng có lẽ em phải tìm cách cai thôi

Ž~‚߂悤‚ÆŽv‚Á‚Ä‚é‚©‚çA‚»‚ñ‚È‚±‚Ƃ͍l‚¦‚Ä‚È‚¢‚íB

-Hải : hum ........em khôi hài quá, nói thiệt cho em biết, trong suốt cuộc đời đi chơi gắn bó với ghàng trắngh này, anh chưa thấy ai dính vào rồi mà dứt ra được@ khôi hàiŠŠŒm‚Ègắn bóe–§‚É‚È‚é

‚Ó‚ñAo—ˆ‚à‚µ‚È‚¢Ž–‚ðAAAƒwƒƒCƒ“’†“Å‚É‚È‚Á‚½ƒ„ƒc‚ÅŽ~‚߂ꂽl‚Í‚¢‚È‚¢‚ºB

....................................................................................................................................

---@ƒfƒ‚si@---

-ma túy là tự sát!!@

–ƒ–ò‚ÍŽ©ŽEsˆ×‚¾II

-ma túy là tự sát!!@

–ƒ–ò‚ÍŽ©ŽEsˆ×‚¾II

................

---@ƒv[ƒ‹ƒo[‚Ł@---

-Hưng : hê! Giao@

‚¨‚¢AGiao,

-Giao : ủa, Hưng làm gì ở đây vậy ?@

‚ ‚çAHung‚±‚±‚ʼn½‚µ‚Ä‚é‚́H

-Hưng : tìm Giao, đợi nãy giờ đó@

‚³‚Á‚«‚©‚çGiao‚ð’T‚µ‚Ä‚½‚ñ‚¾B

-Giao : sao biết Giao ở đây ?

@Ž„‚ª‚±‚±‚É‚¢‚鎖‚ð‚Ç‚¤‚µ‚Ä”»‚Á‚½‚́H

Hưng : ở trường ai mà không biết, tụi nó nói ngày nào Giao cũng đến đây, mình kiếm chỗ nào uống nước đi

ŠwZ‚Ì’N‚Å‚à’m‚Á‚Ä‚é‚æA”Þ‚ç‚ÍGiao‚ª–ˆ“ú‚±‚±‚É—ˆ‚é‚ÆŒ¾‚Á‚Ä‚½B‚Ç‚±‚©‚Å‚¨’ƒ‚Å‚àˆù‚à‚¤‚æB

-Giao : ở đây được rồi, Hưng muốn uống cái gì cứ kêu

‚±‚±‚Å‚¢‚¢‚æA‰½‚ªˆù‚Ý‚½‚¢‚©Œ¾‚Á‚āB

-Giao : làm vài cơ đi@

ƒLƒ…[‚Å‘Å‚Á‚āB

-Hưng : Hưng không biết chơi thứ này

@@–l‚Ç‚¤‚â‚Á‚½‚ç‚¢‚¢‚©’m‚ç‚È‚¢‚ñ‚¾B

-Giao : tìm Giao có chuyện gì vậy ?@

‚ŁAŽ„‚ɉ½‚Ì—p‚Ȃ́H

ở lớp có chuyện gì mới hôn ?

ŠwZ‚ʼn½‚©•Ï‚í‚Á‚½Ž–‚ ‚Á‚½‚́H

-Hưng : Giao nghỉ học hoài, coi chừng bị cấm thi và lưu ban đó@ cấm thiŽŽŒ±‚ªŽó‚¯‚ç‚ê‚È‚¢

Giao‚Í‚æ‚­‹x‚Þ‚©‚çAŽŽŒ±‚ªŽó‚¯‚ç‚ê‚È‚¢‚µiŠw‚Å‚«‚È‚¢‚©‚à‚µ‚ê‚È‚¢AAAB@30“úŠwZ‚֍s‚©‚È‚¢‚ÆŽŽŒ±‚ªŽó‚¯‚ç‚ê‚È‚¢

-Giao : hổng sao, Giao canh rồi, chỉ nghĩ vừa đủ để không phạm quy chế@CanhŒ©Žç‚é

‘åä•vA”»‚Á‚Ä‚é‚íB‹K‘¥‚ðŽç‚邽‚ß‚É‚Í‚Ü‚¾[•ª‹x‚ß‚é‚íB

-Hưng : Giao biết ở trường tụi nó nói sao không ?@

ŠF‚ª‰½‚ÄŒ¾‚Á‚Ä‚é‚Ì‚©’m‚Á‚Ä‚é‚Ì‚©H

-Giao : nói sao ?@

‰½‚ÄŒ¾‚Á‚Ä‚é‚́H

-Hưng : nói Giao đang chơi với một băng gxì keh..quậy lắm

Giao‚͍ŋ߃„ƒN’†‚Ì•s—ǃOƒ‹[ƒv‚Æ—V‚ñ‚Å‚¢‚é‚Á‚āAƒzƒ“ƒg‚Ɉ«‚¢‚â‚‚炾B

-Giao : đứa nào nói vậy?@

’N‚ªŒ¾‚Á‚Ä‚é‚́H

-Hưng : mấy đứa năm thứ 3, có lần đánh nhau với Hưng ở căng tin đó căng tincanteen ”„“X

‚±‚Ì‘OA”„“X‚Ì‘O‚Å–l‚ÆŒ–‰Ü‚ð‚µ‚½ŽO”N‚Ì‚ ‚¢‚‚炾‚æA

-Giao : rồi sao nữa?

@ ‚»‚ê‚ŁH

-Hưng : tụi nó nói mấy đứa con trai hay đến đón Giao trước cổng trường đều là dân nghiện ma túy

ŠwZ‚Ì–å‚Ì‘O‚ÅGiao‚ð‘Ò‚Á‚Ä‚¢‚é‚̂̓wƒƒCƒ“‚ð‚â‚Á‚Ä‚él‚¾‚Á‚āB

-Giao : đồ mất dạy

 ƒCƒ„‚Ȑl’B‚¾‚íB

-Giao : rồi Hưng có tin lời nó hôn ?

@@@@@‚»‚ê‚ÅHung‚͐M‚¶‚½‚́H

-Hưng : không tin lắm nhưng...Giao cũng phải nên coi chừng @coi chừng‹C‚ð‚‚¯‚é

M‚¶‚Ä‚È‚¢‚¯‚ǁAAAGiaoA‹C‚ð‚‚¯‚ë‚æB

-Giao : coi chừng gì, nói thiệt Hưng nhe, bọn đó toàn là con nhà khá giả đàng hoàng, mình chưa chắc bằng người ta đâu, ở đó mà nói

‰½‚ð‹C‚ð‚‚¯‚ë‚Á‚āHƒzƒ“ƒg‚Ì‚±‚Æ‚ðŒ¾‚¤‚ƁA”Þ‚ç‚ÍŽ„‚½‚¿‚æ‚è^–Ê–Ú‚Å—T•Ÿ‚ȉƂ̎q‚È‚Ì‚æA‚¾‚©‚爫‚¢‚Ó‚¤‚ÉŒ¾‚¤‚Ì‚ÍŽ~‚ß‚Ä‚æB

-Hưng : nhưng cái tay chạy xe bự bự thỉnh thoảng vẫn chở Giao đó, Hưng có cảm giác hắn không đàng hoàng

‘å‚«‚ȃoƒCƒN‚ÅŽžXGiao‚ðæ‚¹‚Ä‚élA–l‚̓AƒCƒc‚ª^–Ê–Ú‚¾‚Æ‚ÍŽv‚í‚È‚¢‚ȁB

---@‚»‚̃v[ƒ‹ƒo[‚ÉHai‚ªŒ»‚ê‚é@---

-Hải : Giao ! chờ anh lâu chưa ?

Giao!@‘Ò‚Á‚½‚©‚¢H

-Giao : anh Hải bạn Giao, Hưng học chung lớp với em....@

 —Fl‚ÌHai,@“¯‹‰¶‚ÌHungB

-Hải : hân hạnh@

‹X‚µ‚­AAAB

-Giao : thôi cám ơn Hưng nhe, có gì vô trường tụi mình sẽ nói chuyện sau

Hưng nè ! bài vở mấy hôm Giao nghĩ nhớ photo lại dùm nhe !@ bài vởƒm[ƒg

Hung‚Ü‚½‚ˁA‰½‚©‚ ‚Á‚½‚ç‚ ‚Æ‚ÅŠwZ‚łˁB@Hung‚ˁA‹x‚ñ‚¾•ª‚̃m[ƒg‚̃Rƒs[‚¨Šè‚¢‚ˁB

-Hải : sao bữa nay lại có thằng cù lần nào đến kiếm em vậy ?@ cù lần“cŽÉŽÒE‚®‚¸‚®‚¸‚µ‚½A‚Ì‚ë‚Ü‚È

‰½‚Å‚ ‚ñ‚È“cŽÉ‚à‚ñ‚ª‚¨‘O‚ð’T‚µ‚É—ˆ‚é‚ñ‚¾‚æH@

-Giao : thông báo chuyện học hành ở trường đó mà

ŠwZ‚̕׋­‚Ì‚±‚Æ‚ð’m‚点‚É—ˆ‚½‚¾‚¯‚æB

-Giao : còn anh, chuyện em nhờ anh, làm được hông?

‚Ë‚¥A‹M•û‚É—Š‚Ý‚½‚¢‚±‚Æ‚ª‚ ‚é‚ñ‚¾‚¯‚Ǐo—ˆ‚éH

-Hải : đồ bỏ, khi nào em cần ?

‚¨ˆÀ‚¢Œä—p‚¾‚æA‚¢‚‰½‚¾‚¢H

-Giao : ngày mai@–¾“ú‚æB

....................................................................................................................................................

---@Giao‚Ì•ƒ‚Ì’a¶“úEƒ}ƒ“ƒVƒ‡ƒ“‚Ł@---

-Diễm : anh ơi, trưa anh có về hôn ?@

‚Ë‚¥ƒAƒiƒ^A’‹‚É‹A‚é‚́H

-Ông Thành : có chứ, chắc là anh xin nghỉ buổi chiều luôn

‚ ‚Ÿ‹A‚é‚æA’‹‚©‚ç‹x‚Ý‚ª–Ⴆ‚»‚¤‚¾‚æB

---@‚»‚±‚ÖGiao‚ª‚â‚Á‚Ä—ˆ‚é@---

-Giao : ba sửa soạn đi làm hả ? con mang quà đến mừng sinh nhật ba

‚¨•ƒ‚³‚ñA‰½‚ÌŽx“x‚­‚ð‚µ‚Ä‚¢‚é‚́H‚¨•ƒ‚³‚ñ‚Ì’a¶ƒvƒŒƒ[ƒ“ƒgŽ‚Á‚Ä‚«‚½‚Ì‚æB

-Ông Thành : cám ơn con, vào nhà đã........

‚ ‚肪‚Æ‚¤A‚Ü‚Ÿ“ü‚è‚È‚³‚¢B

 con ngồi đi con.....Diễm ơi, có Giao tới nè

@À‚Á‚āAAADiem‚âIAGiao‚ª—ˆ‚½‚æB

-Diễm : Giao tới chơi hả anh@

Giao‚ª—ˆ‚½‚Á‚āH

-Giao : hôm nay sinh nhật mà ba vẫn phải đi làm à@

¡“ú‚Í‚¨•ƒ‚³‚ñ‚Ì’a¶“ú‚Ȃ̂ɁAŽdŽ–‚ɍs‚Á‚¿‚Ⴄ‚́H

-Ông Thành : sinh nhật của ba chứ có phải sinh nhật của nhà trường đâu mà nghỉ.........ờ hôm nay ba có mời cả má và bác Định

Ž„‚Ì’a¶“ú‚ÍŠwZ‚É‚ÍŠÖŒW‚È‚¢‚©‚ç‹x‚Ý‚É‚È‚ç‚È‚¢‚æAAA¡“úA‚¨•ê‚³‚ñ‚ÆDinh‚³‚ñ‚ð—U‚Á‚½‚æB

-Giao : dạ, má có điện thoại cho con biết@

‚¤‚ñA‚¨•ê‚³‚ñ“d˜b‚ÅŒ¾‚Á‚Ä‚½B

-Diễm : chào Giao...lâu quá..!sao khỏe hông ? Giao

‚â‚ŸAGiaoAAA‹v‚µ‚Ô‚è‚ˁAŒ³‹CH

-Ông Thành : à, chuyện học hành của con ra sao ? tốt chứ hả ?

 Å‹ß•×‹­‚Í‚Ç‚¤‚È‚ñ‚¾A‚¢‚¢‚Ì‚©H

-Giao : dạ

@‚¤‚ñAAAB

-Ông Thành : ờ... nghe má nói con thuê nhà ở chung với mấy bạn trong lớp

‚¨•ê‚³‚ñ‚É•·‚¢‚½‚¯‚ǁA“¯‹‰¶‚̃Aƒp[ƒg‚ɏZ‚Þ‚ñ‚¾‚Á‚āH

-Giao : dạ......con xin phép về, chiều con sẽ tới với má@

‚¤‚ñB‚»‚ë‚»‚ë‹A‚é‚íA’‹‚©‚炨•ê‚³‚ñ‚ƈꏏ‚É—ˆ‚é‚ˁB

-Diễm : Giao, ở lại chơi chiều dự sinh nhật luôn

@GiaoC’a¶ƒp[ƒeƒB‚̌㔑‚Ü‚Á‚Ä‚¢‚«‚È‚³‚¢‚æB

-Giao : không được.... sáng nay Giao có mấy tiết học quan trọng

@ @@o—ˆ‚È‚¢‚íA¡“ú‚Ì’©‘åØ‚ÈŽö‹Æ‚ª‚ ‚é‚©‚çAAAB

-Ông Thành : thôi được rồi, ba cũng phải đến trường ngay bây giờ, chiều mình sẽ gặp nhau nói chuyện nhiều

‚¶‚áAŽ„‚à‚à‚¤ŠwZ‚ɍs‚©‚È‚­‚Ä‚Í‚È‚ç‚È‚¢A—[•û‚Ü‚½‰ï‚¨‚¤B

-Giao : dạ@

‚¤‚ñB

-Diễm : nè Giao, chiều nhớ tới sớm nghen

@GiaoA‘‚­—ˆ‚ĂˁB

-Ông Thành : không lúc nào ba muốn con phải ra ở riêng một mình như vầy, con cứ suy nghĩ lại đi, phòng của con ba vẫn giữ y nguyên như hồi nào

‚¢‚Â‚Å‚à‚¨‘O‚Ɉêl‚Ő¶Šˆ‚³‚¹‚½‚­‚È‚¢Al‚¦‚Ä‚¨‚­‚ñ‚¾‚æA‚¨‘O‚Ì•”‰®‚Í‚»‚Ì‚Ü‚Ü‚É‚µ‚Ä‚¨‚¢‚Ä‚ ‚é‚©‚çB

-Giao : mình nói chuyện đó lúc khác đi ba, trễ giờ con rồi

‚»‚ñ‚Șb‚Í‘¼‚ÌŽž‚ɂˁA‚¨•ƒ‚³‚ñBŽ„‚à‚¤ŽžŠÔ‚ª‚È‚¢‚©‚çB

-Ông Thành : ba cũng trễ giờ rồi, ba đi nghen

Ž„‚à’x‚ê‚é‚æA‚¶‚á‚ˍs‚Á‚Ä—ˆ‚é‚ˁB

...........

---@—X•Ö”z’B‚ª@---

-chị có thơ@

ŽèŽ†‚Å‚·‚æI

-Diễm : cảm ơn anh

‚ ‚肪‚Æ‚¤B

...........

---@•s—Ç‚ª‰Ÿ‚µ“ü‚Á‚āAAA@---

-Diễm : ai đó...ai đó@

’N‚©I’N‚©I

-......................................

---@•ƒe‚Ì‹³Žº‚ŁAAA---

-xin lỗi các em, thầy Thành...thầy lên phòng Hiệu Trưởng

ŠF‚³‚ñA‚¿‚å‚Á‚ÆŽ¸—çIThanhæ¶‚·‚®‚ɍZ’·Žº‚֍s‚Á‚Ä‚­‚¾‚³‚¢B

-Ông Thành : ngay bây giờ

‚·‚®‚ɁH

-ngay bây giờ

‚·‚®‚É‚Å‚·B

......................................................................................................................................................

---@Diem‚ª•s—ǂɏP‚í‚ê‚é@---

-Giang : con nhỏ này ngon thiệt mậy, mày trước hay tao trước

‚¢‚¢—‚¾A‚¨‘O‚ªæ‚©A‰´‚ªæ‚©AAAB

-Mạnh : mày làm gì gấp quá vậy, từ từ cái đã...làm 1,2 tép cho nó sung@ sungF‹»•±‚É‚È‚éGG—͂Ɉì‚ê‚é

‚ ‚í‚Ä‚é‚ȁA‚PC‚QŒÂ‚ð‹z‚Á‚Ä‚©‚ç‚ä‚Á‚­‚è‚ƂȁAAAB

......................................................................................................................................................

---@EˆõŽº‚Ł@---

-Ông Thành : chẳng lẽ vì chuyện tôi lấy Diễm họ cách chức tôi@ cách chứcŠuEE‰ðŒÙ

Diem‚ÆŒ‹¥‚·‚é‚Ȃ玫”C‚³‚¹‚é‚Á‚āH

-đó là điều mình phải tự hiểu, mặc dù không ai ghi nó ra trong quyết định này

  thực ra một ông thầy giáo lấy cô học trò làm vợ, đó là điều bình thường trong thời đại bây giờ, nhưng mà anh nên nhớ rằng ngoài cương vị thầy giáo ra, anh còn là... một ông phó hiệu trưởng của trường này

  tôi cũng hoàn toàn bất ngờ về quyết định này, nhưng mà đó là ý kiến của cấp trên

‚»‚ñ‚ÈŽ–‚ÍŽ©•ª‚ōl‚¦‚Ä‚­‚¾‚³‚¢B‹K‘¥‚ɂ͏‘‚¢‚Ä‚Í‚È‚¢‚¯‚ǁA¡‚̐¢‚Ì’†‚ɂ͐搶‚ª¶“k‚ÆŒ‹¥‚·‚鎖‚Ȃ畁’Ê‚É‚ ‚邯‚ǁA‹M•û‚͐搶‚¾‚¯‚Å‚È‚­‚±‚ÌŠwZ‚Ì•›Z’·‚Å‚à‚ ‚é‚ñ‚Å‚·‚æBŽ„‚à‚±‚ÌŒˆ’è‚É‹Á‚¢‚½‚¯‚ǁA‚»‚ê‚͏ãŽi‚̈ӌ©‚¾‚©‚çŽd•û‚ª‚È‚¢B

-Ông Thành : hum, nếu tôi quan hệ lén lút không đăng ký kết hôn chính thức với Diễm, có lẽ cấp trên đã không biết@ lén lútF‚±‚Á‚»‚è

‚à‚µ”ޏ—‚Æ‚ÌŠÖŒW‚ð”é–§‚É‚µ‚Đ³Ž®‚ÉŒ‹¥‚µ‚È‚©‚Á‚½‚çAãŽi‚É‚Í’m‚ç‚ê‚È‚©‚Á‚½‚ñ‚Å‚·‚æB

-đừng chua chát như vậy không tốt, cấp trên họ cũng có cái lý của họ, à.. để tôi gởi anh món quà.........sinh nhật vui vẽ nhé@ chua chátF‹ê’ɂ̂悤‚ÉŒ¾‚¤G‚·‚Á‚Ï‚¢

‚»‚ñ‚È•—‚ÉŒ¾‚í‚È‚¢‚Å‚­‚¾‚³‚¢‚æBã‘w•”‚ɂ͏ã‘w•”‚Ì—‹ü‚ª‚ ‚é‚ñ‚Å‚·‚æAAAB‚ ‚»‚¤‚¾A‹M•û‚ɃvƒŒƒ[ƒ“ƒg‚ª‚ ‚éAAAB‚¨’a¶“ú‚¨‚ß‚Å‚Æ‚¤I

-Ông Thành : chiều nay anh cũng phải tới chứ ? nhận lời rồi mà

‚ ‚È‚½‚à—ˆ‚é‚ñ‚Å‚µ‚åH‚»‚¤‚¨‚Á‚µ‚á‚Á‚Ä‚Ü‚µ‚½‚æ‚ˁB

-rất tiếc, tôi mới có một cái hẹn đột xuất rất quan trọng@ đột xuất“Ë‘Ro‚é

Žc”O‚Å‚·‚ªA‘åØ‚È—pŽ–‚ª‹}‚ɏo—ˆ‚½‚à‚̂ŁAAAB

-Ông Thành : Diễm đang có thay được ba tháng, mình chỉ sợ khi cô ấy sinh con, cấp trên biết lại đình chỉ không cho mình dạy học@ đình chỉ’âŽ~‚·‚é@có thay”DP‚·‚é

Diem‚Í”DPŽOƒ–ŒŽ‚È‚ñ‚Å‚·‚æB”ޏ—‚ªŽq‹Ÿ‚𐶂ގ–‚ðãŽi‚ª’m‚Á‚½‚çAŽ„‚ð‚à‚¤‹³’d‚É—§‚½‚¹‚È‚¢‚Ì‚©S”z‚È‚ñ‚Å‚·‚æB

-ha ha ha@

‚Í‚ŸA‚»‚¤‚Å‚·‚ˁAAAB

...................................................................................................................................................... 

---@Diem‚ª–\s‚³‚ê‚Ä•a‰@‚Ö’S‚¬ž‚Ü‚ê‚āAAA@---

-Y tá: thương tích bên ngoài thì không sao nhưng cô ấy đã bị sẩy thay. Bị hôn mê sâu như vầy, bệnh nhân dễ bị...ảnh hưởng tâm thần về sau này, người nhà phải coi chừng đó

thương tích bên ngoàiFŠO@sẩy thayF—¬ŽY‚·‚é@hôn mêF¨–À

‰ö‰ä‚Ì‚Ù‚¤‚Í‘åä•v‚Å‚·‚ªA—¬ŽY‚µ‚Ä‚µ‚Ü‚¢‚Ü‚µ‚½B¡‚±‚̂悤‚ɍ¨‡‚µ‚Ä‚¢‚Ü‚·‚ªA¡ŒãŠ³ŽÒ‚³‚ñ‚͈ÀÃó‘Ô‚É‚µ‚Ä‚¨‚¢‚ĉº‚³‚¢B¡Œã¸_“I‚ɉe‹¿‚ðŽó‚¯‚é‰Â”\«‚ª‚ ‚è‚Ü‚·‚Ì‚Å‹C‚ð•t‚¯‚ĉº‚³‚¢B

-Mẹ Diễm : hu..hu.. con ơi@

‚ ‚ŸA–º‚æAAAB

-công an: cho hỏi bệnh nhân Diễm nằm ở đâu ạ ?@

‚·‚¢‚Ü‚¹‚ñAŠ³ŽÒ‚³‚ñ‚ÌDiem‚Í‚Ç‚±‚Å‚·‚©H

-Y tá : ở trỏng ớ@bệnh nhânFŠ³ŽÒ‚³‚ñ@nạn nhânF”íŠQŽÒ

@’†‚É‚¢‚Ü‚·B

-công an: xin lỗi ở đây ai là người nhà của nạn nhân ạ?@

‚·‚¢‚Ü‚¹‚ñA”íŠQŽÒ‚Ì‚²‰Æ‘°‚Ì•û‚Í‚Ç‚È‚½‚Å‚·‚©H

......................................................................................................................................................

---@‹ó‚«’n‚ÅHai‚ª–\s‚µ‚½“z‚ð‚â‚è‚·‚¬‚¾‚Æ‚¢‚È‚ß‚éAAA@---

-Hải : mẹ, tụi bây làm như vậy là chết tao rồi, ai biểu tụi bây làm như vậy hả ? mẹFiˆ«Œû‚ðŒ¾‚¤Žž‚ÌŒ¾—tj

‚¨‘O‚ȁA’N‚ª‚»‚±‚Ü‚Å‚â‚ê‚Á‚ÄŒ¾‚Á‚½H‚Ô‚ÁŽE‚·‚¼I

-Mạnh : thì anh biểu chứ ai@

ŒZ‹M‚ªŒ¾‚Á‚½‚¶‚á‚È‚¢AAAB

-Hải : mẹ, tao nói mày làm như vậy hồi nào, hả

‚¨‘O‚ȁA‚¢‚‰´‚ª‚»‚±‚Ü‚Å‚â‚ê‚Á‚ÄŒ¾‚Á‚½H

-Giang : anh đừng nổi nóng, cũng phải thông cảm cho tụi này chứ... cũng biết là anh chỉ muốn cảnh cáo làm nhục nó sơ sơ thôi. Nhưng lúc đó 2 tụi này mới hít xong, phê quá, đâu còn nhớ@@@ thông cảmF‹¤Š´@cảnh cáoFŒx@làm nhụcF—½J‚·‚é

‚»‚ñ‚È‚É“{‚ç‚È‚¢‚Å”»‚Á‚ĉº‚³‚¢‚æAŒZ‹M‚Ì–½—߂́AƒAƒCƒc‚ɏ­‚µŒx‚µ‚Ä‚¢‚½‚Ô‚Á‚Ä‚â‚ê‚Á‚āA‚Å‚à‚»‚ÌŽžƒwƒƒCƒ“‚ð‹z‚Á‚ătƒ‰ƒtƒ‰‚¾‚Á‚½‚©‚ç”»‚ç‚È‚­‚È‚Á‚Ä‚µ‚Ü‚Á‚½‚ñ‚¾‚æB

-Mạnh : anh Hải thông cảm, trước khi lẻn vào nhà, mỗi đứa đã làm vài gtéph lấy can đảm, với lại tướng con nhỏ đó ngon quá, chịu không nổi, đúng không mậy ?

lẻn vào nhàF‰Æ‚ðN“ü‚·‚é@@can đảmFŠÌ’_

ŒZ‹MA‹–‚µ‚ĉº‚³‚¢‚æB‰Æ‚É“ü‚é‘O‚É‚³A“x‹¹‚ð•t‚¯‚邽‚߉½ŒÂ‚©‹z‚Á‚½‚µAAA‚»‚ê‚ɃAƒCƒc‚Í”ül‚¾‚Á‚½‚ñ‚ʼn䖝‚ªo—ˆ‚È‚­‚È‚Á‚½‚ñ‚¾‚æB‚ȁA‚»‚¤‚¾‚ëH

-Giang : mày im cái miệng thúi đi

@@   ‚¨‘O‚Í‚µ‚á‚ׂ肷‚¬‚È‚ñ‚¾‚æI

-Mạnh : anh Hải...! còn gtéph nào hôn ?@

ŒZ‹MAAƒ„ƒN‚ ‚Á‚½‚牺‚³‚¢‚æB

-Mạnh : cảm ơn anh

@‚ A‚Ç‚¤‚àAAAB

-Hải : còn mày nữa, chơi hông ?

@‚¨‘O‚́AAAH

-Hải : Đ.mẹ đi chơi mà còn tự ái nữa, làm một tép cho vui@Đ mẹFiˆ«Œû‚ðŒ¾‚¤Žž‚ÌŒ¾—tjtự ái•‚‹C

‚¨‘O‚à‹z‚¢‚½‚¢‚ñ‚¾‚ëH@ˆê‚‚â‚é‚©‚ç‹z‚¢‚ȁB

-Giang : chơi thì cũng có dăm bảy đường chơi, nói thiệt nha, Hải giang hồ sau tụi này lâu lắm, cũng vì nể cách chơi nên mới ra giúp Hải@@

giang hồ@F‚ ‚¿‚炱‚¿‚ç‚ð•ú˜Q‚·‚éŽÒ‚ðŽw‚·AuHai giang hov‚ÍHai‚Ì–¼Ì@dăm bảy đường chơi@inăm bảy đường chơij‚TC‚V—V‚Ñ•û@nểFŒh‰“‚·‚éE‘¸Œh‚·‚é@cách chơiF—V‚Ñ•û

—V‚Ñ•û‚Á‚Ä‚Ì‚Í‚¢‚ë‚¢‚ë‚ ‚邯‚Ç‚³A‚Ù‚ñ‚Æ‚Ì‚±‚ÆŒ¾‚¦‚΁AHai‚͉´“™‚Ì‚â‚é‚Ì‚ðŒ©‚ÄŠy‚µ‚ñ‚Å‚¢‚éAAA‚Ü‚Ÿ‚»‚Ì‚â‚è•û‚𑸏d‚·‚é‚©‚炱‚»Hai‚ðŽè“`‚Á‚Ä‚é‚ñ‚¾‚¯‚ǁAAAB

-Mạnh : mẹ mày, không giúp nó lấy bột mì ra mà hít à@ mẹ màyFiˆ«‚¢Œû‚ðŒ¾‚¤Œ¾—tj

‚¨‘O‚ȁAHai‚ÌŒ¾‚¤Ž–‚ð•·‚©‚È‚¢‚ƁA”ž‚Ì•²‚ð‹z‚¤‚±‚ƂɂȂ邺I

-Giang : mẹ@

‚»‚ñ‚ȁAAAB

-Hải : chuyện qua rồi thì thôi, nhưng phải nhắc để huynh đệ nhớ, cà chớn là chết hết cả đám, đừng giỡn mặt với tụi cảnh sát hình sự....cả em nữa, để lộ một cái gì ra là coi như xong phim

cà chớnFàÂàρ@giỡn mặtFç’k‚·‚éA‹Y‚ê‚é@cảnh sát hình sự@ŒYŽ–ŒxŽ@@lộFŒ»‚ê‚éG˜Io‚·‚é@@xong phimi‘­Œêj@‰f‰æÏ‚ށAƒGƒ“ƒh

‚â‚Á‚½Ž–‚ÍŽd•û‚ª‚È‚¢‚ªAƒwƒ}‚µ‚½‚ç‚·‚ׂõ‚å‚Áˆø‚©‚ê‚é‚ñ‚¾‚¼IŒxŽ@‚ð‚È‚ß‚é‚ñ‚¶‚á‚È‚¢‚¼I‚¨‘O‚à‚¾A‚¿‚å‚Á‚Æ‚Å‚àƒ{ƒ‚ªo‚½‚ç‚»‚±‚ŃWEƒGƒ“ƒh‚¾‚ºI

.....................................................................................................................................................

---@Loan‚ª‚¢‚‚à‚̃Iƒo‚³‚ñ‚©‚烄ƒN‚ðƒcƒP‚Å”ƒ‚¨‚¤‚Æ‚µ‚Ä‚¢‚é‚Ì‚¾‚ª---

-ƒIƒo‚³‚ñ@: xong rồi, thôi đi đi... lẹ lên, coi chừng công an đó

@‘¼‚ÌŽáŽÒ‚É”„‚Á‚Ä‚©‚çAAAI‚í‚Á‚½‚©‚çs‚«‚ȁA‹}‚¢‚ŁA‹C‚ð‚‚¯‚ĂȁB@

-ƒIƒo‚³‚ñ@Fbữa nay có tiền mới lấy nghen, kẹt lắm rồi đó, thiếu vốn rồi

Loan‚ɑ΂µ‚āAAA@¡“ú‚Í‚¨‹à‚Í‚È‚©‚Á‚½‚甄‚ç‚È‚¢‚©‚ç‚ˁA¢‚é‚Ì‚æ‚ˁAŽ‘‹à‚à‘«‚è‚È‚­‚È‚Á‚Ä‚«‚½‚µAAAB

-Loan : cho lấy thêm 2 bi nữa, có gì tính luôn@ tínhŒvŽZ‚·‚é

‚QŒÂ’¸‘ՁAŒã‚Å‘S•”•¥‚¤‚©‚çAAAB

-ƒIƒo‚³‚ñ@Fcái gì ? lấy chịu nữa hả, thôi dẹp@ thôi dẹp”„‚ê‚È‚¢

‰½‚¾‚Á‚āH@Š|‚¯‚Å”ƒ‚¤Hƒ_ƒ‚¾‚æB

-Loan : chị thông cảm đi, 2 bi này nữa thôi ..mà

‚Ë‚¥‚¨Šè‚¢A‚QŒÂ‚¾‚¯‚¾‚©‚çAAAB

-ƒIƒo‚³‚ñ@Fkhông được đâu, mày lần nào cũng là lần chót hà, tụi thằng Hải đâu ? tự nhiên ngu bỏ nó, bỏ nó làm chi

ƒ_ƒ‚¾‚æI‚¨‘O‚Í‚¢‚Â‚à‚±‚ꂪÅŒã‚±‚ꂪÅŒã‚Á‚āAAA‚Ç‚¤‚µ‚Ä“Ë‘RHai‚̃Oƒ‹[ƒv‚ðŽ~‚ß‚½‚ñ‚¾‚¢ƒoƒJ‚¾‚æB

-Loan : thôi mà, nói chuyện đó nữa làm gì, lấy giùm em 2 bi nữa đi       

‚»‚ñ‚ÈŽ–‚ðŒ¾‚í‚È‚¢‚ŁA‚QŒÂ’¸‘ՁI

-ƒIƒo‚³‚ñFcon nhỏ này mày biết tính tao mà, không là không

‚¨‘O‚ÍŽ„‚̐«Ši‚ð”»‚Á‚Ă邾‚ëAƒ_ƒ‚È‚à‚̂̓_ƒ‚È‚ñ‚¾I

-Loan : trời ơi, chị ác quá

@‚Ë‚¥A‚»‚ñ‚ÈŽ–Œ¾‚í‚È‚¢‚Å‚³‚ŸAAAB

-ƒIƒo‚³‚ñ@Fthôi đi chỗ khác đi, ở đó lải nhải hoài, công an đó.. đi đi ...đi đi....thôi@lẹlải nhảiF“¯‚¶‚±‚Æ‚ðŒJ‚è•Ô‚·

‚Ç‚±‚©‘¼Š‚֍s‚«‚ȁA‚»‚±‚Ȃ甄‚Á‚Ä‚­‚ê‚邾‚낤‚æAŒxŽ@‚ª—ˆ‚½Is‚«‚ȁAAA‘‚­AAAB

......................................................................................................................................................

---@ƒv[ƒ‹ƒo[‚Ì“Xˆõ‚ªV•·‚ð“Ç‚Ý‚È‚ª‚çAAA---

-hổm rày không thấy mấy anh chị đó ghé đây chơi

Å‹ßA”Þ‚ç‚Í‚±‚±‚Ö‚Í—ˆ‚È‚¢‚Å‚·‚ˁB

-trời ơi mày coi nè, hút heroin xong, xông vào nhà người ta, cưỡng hiếp vợ người ta, tụi này rủ -tù là cái chắc, mày coi đi@cưỡng hiếpF‹­Š­@rủ tùÙ”»‚É‚©‚¯‚ç‚ê‚é

‚Ù‚çAƒwƒƒCƒ“‚ð‹z‚Á‚āA‘¼l‚̉ƂɐN“ü‚µ‚āA‰œ‚³‚ñ‚ð‹­Š­‚µ‚āAƒRƒCƒc‚ÍŒY–±Š‚É“ü‚é‚ׂ«‚¾AŒ©‚āI

-đâu, đưa coi@

‚Ç‚ê‚ǂꌩ‚¹‚āAAAB

....................................................................................................................................................

---@Hung‚ªGiao‚ׂ̈ɃRƒs[‰®‚Ńm[ƒg‚ðƒRƒs[AAA---

-Hưng : lác nữa anh đóng bìa dùm luôn@đóng bìaF–{‚É•\Ž†‚ð•t‚¯‚é@

‚ ‚Æ‚Å•\Ž†‚ð•t‚¯‚Ä‚à‚ç‚¢‚Ü‚·‚©H

-giống mấy lần trước chứ gì, anh yên tâm đi@

‘O‚Æ“¯‚¶‚Å‚¢‚¢‚Å‚·‚©H”C‚¹‚Ä‚­‚¾‚³‚¢

-Hưng : lần nào photo bài cho Giao, Hưng cũng ra đây, hôm qua phòng đào tạo kêu lên có gì căng không? phòng đào tạoFiŠwZ‚Å‚ÍŠw¶‚ÉŠÖ‚·‚鎺jŠw¶‰Û@căng‘åØ‚ÈŽ–E’£‚é

 Giao‚ɃRƒs[‚µ‚Ä‚â‚鎞‚Í‚¢‚Â‚à‚±‚±‚Å‚·‚é‚ñ‚¾‚æBð“úAŠw¶‰Û‚©‚çŒÄ‚΂ꂽ‚͉̂½‚¾‚Á‚½‚́H

-Giao : thì phải làm cam kết với mấy thầy để được phép thi lại, kỳ này mà rớt kể như tiêu luôn

cam kết•ÛØ@rớt—Ž‚¿‚é@kể như‚Ý‚È‚·tiêu luônÁ‚·

ÄŽŽŒ±‚ðŽó‚¯‚邽‚߂ɐ搶’B‚Ƙb‚µ‡‚Á‚½‚́A¡‰ñ‚ÌŽŽŒ±‚É—Ž‚¿‚é‚Æ—¯”N‚É‚È‚Á‚Ä‚µ‚Ü‚¤‚©‚çB

-Hưng : không có gì ghê ghớm đâu, Giao chịu khó thuộc bài là được chịu khó“w—Í‚·‚é@thuộc bàiˆÃ‹Lghê ghớm”ߌ€

S”z‚·‚鎖‚Í‚È‚¢‚æA“w—Í‚µ‚ĈËL‚µ‚½‚ç‘åä•v‚¾‚ÆŽv‚¤‚æB

-Giao : thì cũng phải ráng @

‚ ‚ŸAŠæ’£‚éI

......

---@•s—Ç’‡ŠÔ‚ªGiao‚ð—U‚¢‚É—ˆ‚é@---

-Giao hú hu...hú hu@GiaoAAAGiao,,,.I

-trời ơi mày ở đây mà tụi tao hổng biết, đứng chờ ở cổng trường nãy giờ đó

‚±‚±‚É‚¢‚鎖‚ð’m‚ç‚È‚©‚Á‚½‚©‚çA‚³‚Á‚«‚¸‚Á‚Æ‚©‚çŠwZ‚Ì–å‚Å‘Ò‚Á‚Ä‚¢‚½‚ñ‚¾‚æB

-Giao : có chuyện gì hôn ?

‰½‚©—p‚Ȃ́H

-buồn quá, rủ đi quậy thôi, anh Hải không cho tụ tập ở quán bi da nữa     

‚‚ê‚È‚¢‚È‚ŸB@Hai‚́AƒrƒŠƒ„[ƒh‚Ì“X‚É‚Í—ˆ‚é‚È‚Á‚ÄŒ¾‚¤‚µA‚Ç‚±‚©—V‚тɍs‚±‚¤‚æB

-anh Hải kỳ quá

@•Ï‚ÈŽ–‚¢‚¤‚ˁAHai‚́B

-Giao : bữa nay phải học, chuẩn bị thi lại mấy môn, chắc đi hổng được quá@@mônŠw‰È

ÄŽŽŒ±‚̏€”õ‚ª‚ ‚é‚©‚獡“ú‚͕׋­‚µ‚È‚­‚¿‚á‚È‚ç‚È‚¢‚́A‚¾‚©‚çs‚¯‚È‚¢‚íB

-trời ơi, coi nữ chúa kìa, nói vậy mà nghe được hả@nữ chúaƒŠ[ƒ_[‚̏—@coi ` kìa‚Ñ‚Á‚­‚è‚̏ó‘ԁ@coi kia’ˆÓ‚ÌŒ¾—tƒzƒ‰ƒzƒ‰I

‚¦‚¦‚ÁIŒZ‹M‚̏—‚ª•×‹­‚·‚é‚Á‚ÄŒ¾‚¤‚́AAAH

-thi cử cái nổi gì, để tụi anh vào thi giùm cho, giờ này là giờ chơi mà@thi cửŽŽŒ±

ŽŽŒ±‚È‚ñ‚Ä–Y‚ê‚ë‚æA‰´‚ªŽŽŒ±‚µ‚Ä‚â‚é‚æA¡‚Í—V‚Ñ‚ÌŽžŠÔ‚¾‚ºI

-Hưng : nè Giao cứ đi chơi với mấy bạn, cho cả Hưng theo nữa

GiaoŠF‚ƈꏏ‚ɍs‚¯‚΂¢‚¢‚æA–l‚às‚­‚©‚çAAAB

-ủa, ai vậy Giao, đẹp trai dữ há

Giao,’NHƒJƒbƒR‚¢‚¢l‚ˁI

-Trung : duyệt ngay, leo lên mình chở cho@duyệt “¯ˆÓ

@@‚¢‚¢‚æA‚±‚Á‚¿‚ɏæ‚è‚ȁB

-Giao : Hưng, Hưng kỳ quá đi làm cái gì, bạn Giao chứ phải bạn Hưng đâu

@ HungAˆê‚ɍs‚Á‚Ä‚Ç‚¤‚·‚é‚́HŠF‚ÍHung‚Ì—F’B‚Å‚Í‚È‚¢‚Å‚µ‚åI

-Hưng : có gì đâu, trước lạ sao quen mà, tụi mình đều là dân ăn học đàng hoàng

trước lạ sao quenÅ‰‚Í’m‚ç‚È‚¢‚¯‚ÇŒã‚Å’m‚荇‚¤

\‚í‚È‚¢‚æA‚à‚¤—F’B‚¾‚æB–l‚½‚¿‚ÍŠFA^–Ê–Ú‚ÈŠw¶‚³I

-Giao bữa nay sao lạ vậy ? cho anh bạn đi chơi chung có làm sao, hay là hàng hiếm muốn giữ độc quyền hả ?@ ’¿‚µ‚¢Hung‚ÌŽ–@độc quyền“Ɛ肷‚é

Giao‚͍¡“ú‚¿‚å‚Á‚ƕςˁAHung‚ƈꏏ‚È‚ç‚¢‚¢‚¶‚á‚È‚¢‚́BGiao‚ÍHung‚ð“Ɛ肵‚½‚¢‚́H

-Giao : thôi được rồi , ai muốn đi thì đi nhưng Giao phải vào học

‚¢‚¢‚æAs‚«‚½‚¯‚ê‚΍s‚¯‚΂¢‚¢‚íAŽ„‚͕׋­‚·‚é‚íB

-ê sao vậy@

‚¦I‚Ç‚¤‚µ‚āAAAH

-giờ làm sao ?

‚Ç‚¤‚·‚éH

-Hưng : đi@

s‚±‚¤‚æI

-kệ nó@

•ú‚Á‚Ä’u‚¯‚΂¢‚¢‚³B

-Trung : nè hồi nào tới giờ có hay đi đua xe hông ?@: nè hồi nào tới giờ ‚µ‚½Ž–‚ª‚ ‚é‚©H@đua xeƒŒ[ƒX

ƒŒ[ƒX‚ð‚µ‚½‚±‚Æ‚ª‚ ‚é‚©‚¢H

-Hưng : chỉ nhìn thấy thôi chưa tham dự

Œ©‚½‚±‚Æ‚ª‚ ‚邯‚ǁA‚â‚Á‚½Ž–‚Í‚È‚¢B

-đua đi@

‚¶‚áB

-Trung :để kiếm cái gì đãi các chiến hữu bữa nay@ chiến hữuí—F@

‚¨‘O‚É‚È‚É‚©ƒvƒŒƒ[ƒ“ƒg‚ð’T‚µ‚Ä‚â‚邺I

-ờ, được đó@

OK!

-Hưng : kiếm mua đồ ăn hả ? đường này làm gì có@

H‚ו¨‚𔃂¤‚Ì‚©H‚±‚Ì’Ê‚è‚ɂ͉½‚à‚È‚¢‚æB

---@ƒoƒCƒN‚ɏæ‚è‚È‚ª‚çŒg‘Ñ“d˜b‚ð‚©‚Á‚ς炤AAA---

-cướp....cướp@

ƒhƒƒ{[I

-Hưng : trời ơi, anh làm gì vậy dừng xe lại đi@

‚¦I‰½‚ð‚·‚é‚ñ‚¾‚¢AƒoƒCƒN‚ðŽ~‚ß‚ë‚æI

-Trung :đồ ngu, mày muốn chết hả@

”nŽ­IŽ€‚É‚½‚¢‚Ì‚©H

-Hưng : quay lại đi@

–ß‚Á‚āI

-Trung :ngồi yên đi

-         @@@@Ã‚©‚ɍÀ‚Á‚ĂȁI

-ăn cướp..........cướp.........cướp@

ƒhƒƒ{[I@@ƒhƒƒ{[I@@ƒhƒƒ{[I

.............

-trời ơi, mày nhìn kìa........  nè.......hai thằng chạy trước mày nhận ra đứa nào hông?

‚¦IƒAƒŒŒ©‚āAƒoƒCƒN‚ɏæ‚Á‚Ä‚é“ñl‚Ì’j‚ð’m‚Á‚Ä‚é‚©H

-thằng Hưng chứ ai@@’N‚Å‚à‚È‚¢chứ ai

Hung‚¾‚æI

-trời ơi gan thiệt dám đi cướp giật@

‚¨‚§A•ð‚ꂽƒhƒƒ{[‚ð‚·‚é‚È‚ñ‚āI

......................................................................................................................................................

---@•s—Ç’‡ŠÔ‚̃Aƒp[ƒg‚̈ꎺ‚Ł@---

-ha ha@

‚͂͂́B

-làm gì mà rung dữ vậy@ rung dữ‚·‚²‚­k‚¦‚é@

Hung‚Í‚·‚²‚­k‚¦‚Ă邯‚Ç‚Ç‚¤‚µ‚½‚́H

-mặt mày xanh lét hà@

Šç‚ªÂ‚´‚ß‚Ä‚¢‚é‚æB

-Trung :ê hồi nãy lúc chạy xe, cu cậu ôm mình cứng ngắt, tao sợ nó vãi ra quần lại mất công đi rửa xe@ cu cậu‰º‚ðŒÄ‚ÔŽž@cứng ngắt‹­‚­E‚µ‚Á‚©‚è‚Ɓ@vãi‚¿‚Ñ‚é

‚³‚Á‚«‘–‚Á‚Ä‚¢‚鎞A‚¿‚Ñ‚é‚©‚ÆŽv‚Á‚ĐS”z‚µ‚½‚æAƒoƒCƒN‚ðô‚í‚È‚«‚á‚È‚ç‚È‚¢AAAB

-không sao đâu cưng, bữa đầu chị nhập bọn cũng hệt như cưng bữa nay

‘åä•v‚¾‚æAƒOƒ‹[ƒv‚É“ü‚Á‚½Žž‚Í‚Ý‚ñ‚È‚»‚¤‚¾‚æB

-thôi mang ghàngh ra chơi đi@

‚¶‚áAƒAƒŒ‚ð‹z‚¨‚¤B

-đây nè@

‚Í‚¢A‚±‚ê‚ˁB

-Trung :con nhỏ này, ở đâu mò cũng ra nữa

@‚¨‘O‚Í‚Ç‚±‚É‚ ‚Á‚Ä‚àŒ©‚‚¯‚é‚È‚ŸB

-giấu nữa@

ˆ«‚¢H

-ê tao nữa mày@

‰´‚É‚àAAAB

-Trung :của Yến@

Yen‚Ì•ª‚ˁB

-ê Trung, phần của tao đâu bắt chờ hoài vậy@

TrungI‰´‚Ì•ª‚Í‚ ‚é‚Ì‚©H

-Hưng : lấy cái điện thoại đi trả người ta, tao không phải đồ cướp giựt, mày hiểu không

‚±‚Ì“d˜b‚ð•Ô‚³‚È‚¢‚ƁAAA“D–_‚ɂȂ肽‚­‚È‚¢AAA@”»‚Á‚Ä‚é‚Ì‚©‚¢II

-Trung :mày làm cái gì ạ..... nhớ lại coi, có ai mời mày đi hông ?, tự mày đòi theo chơi mà, còn chuyện giựt cái gì trên đường.... là chuyện của tao@ giựt’D‚¤Ez‚é

‰½‚ð‚·‚é‚ñ‚¾I’N‚à‚¨‘O‚È‚ñ‚©—U‚Á‚Ä‚È‚¢‚¼AŽ©•ª‚ª—ˆ‚½‚©‚Á‚½‚ñ‚¾‚ëI’Ê‚è‚ʼn½‚©‚ð‚©‚Á‚ς炤‚Ì‚Í‚¨‘O‚É‚ÍŠÖŒW‚È‚¢Ž–‚¾I

-Hưng : nhưng mày đang chở tao, mà không được làm như vậy

@@    @@‚Å‚àAƒ{ƒN‚ðæ‚¹‚Ä‚¢‚é‚Æ‚«‚́A‚»‚ñ‚ÈŽ–‚Í‚â‚点‚È‚¢‚¼I

-Trung :mày là cái chó gì tao phải sợ, nói coi mày là cái chó gì

@@@‚¨‘O‚È‚ñ‚Ä’{¶‚¾‚æI@Œ¢’{¶‚¾‚ÁII

-Hải : Trung buông nó ra....@

TrungAƒ\ƒCƒc‚𗣂µ‚ȁB

mình nghe hết rồi.........

˜b‚Í”»‚Á‚½B

      chuyện giựt đồ chỉ là đùa giỡn trong lúc đi đường, có gì mà ầm ĩ....đâu rồi, cầm lấy, trả lại cho chủ nó@@ đùa giỡnç’k

’Ê‚è‚Å‚©‚Á‚ς炤‚Ì‚Í‚Ù‚ñ‚̏ç’k‚Å‚â‚Á‚Ä‚é‚ñ‚¾A‚ ‚܂肱‚¾‚í‚é‚È‚æA“d˜b‚Í‚Ç‚±‚¾AŽ‚¿Žå‚É•Ô‚µ‚Ä‚â‚è‚ȁB

-Hưng : tôi biết ông ta ở đâu mà trả

‚Ç‚±‚É‚¢‚é‚©’m‚ç‚È‚¢‚©‚ç•Ô‚¹‚È‚¢B

-Hải : dễ lắm.......số thuê bao nè, gọi tổng đài hỏi địa chỉ ông ta, xong mang đến nhà

ŠÈ’P‚¾‚æA“d˜b‰ïŽÐ‚É“d˜b‚µ‚ďZŠ‚ð•·‚¢‚Ä•Ô‚¹‚΂¢‚¢‚ñ‚¾‚æB

-Hưng : thôi rắc rối lắm@ rắc rối‚â‚₱‚µ‚¢

ƒƒ“ƒh‚­‚³‚¢‚ñ‚¾‚È‚ŸAAAB@

-Hải : thấy chưa, bạn ở ngoài cuộc mà còn sợ rắc rối, huống chi là thằng Trung, làm sao nó dám mang trả...nè, cầm lấy

‚¾‚ëI‚¨‘O‚Å‚³‚¦ƒƒ“ƒh‚­‚³‚¢‚ÆŒ¾‚¤‚̂ɁATrung‚Ȃ珮X‚¾ATrungŽæ‚è‚ȁIB

- Trung :nói thiệt với mày, ở đây toàn là con nhà khá giả, tưởng mày vui tụi tao cho theo chơi, chứ đối gì mấy thứ này, mẹ...

ƒzƒ“ƒg‚͂ˁA‚±‚±‚É‚¢‚é‚Ì‚Í‹àŽ‚¿‚È‚ñ‚¾‚æA‚½‚¾‚¨‘O‚ðŠy‚µ‚Ü‚¹‚Ä‚â‚낤‚ÆŽv‚Á‚½‚¾‚¯‚³AAAAB

-cái gì nóng dữ vậy@

‰½‚ð“{‚Á‚Ä‚é‚́H

-Giao : Hưng, mọi chuyện ngày hôm nay Hưng cứ xem như không có gì hết@ xem nhưŽ–‚Æ‚Ý‚È‚·

HungA¡“ú‰½‚à–³‚©‚Á‚½Ž–‚É‚µ‚Ä‚¿‚傤‚¾‚¢B

-Hưng : Giao có đi về với Hưng không ?@

ˆê‚É‹A‚é‚©H

-Giao : Hưng về trước đi@

æ‚É‹A‚Á‚āB@

- Bích Du : để em tiễn anh

@Ž„‚ª‘—‚Á‚Ä‚ ‚°‚é‚æB

-vậy mà cũng đòi đi@ đòi‚µ‚½‚¢

@—ˆ‚È‚¯‚ê‚΂悩‚Á‚½‚Ì‚É

-có bạn vậy cũng như không@ cũng như không‚½‚¢‚µ‚½Ž–‚ª–³‚¢@

ƒAƒ“ƒ^‚Ì—F’B‚à‚½‚¢‚µ‚½‚±‚Æ–³‚¢‚ˁA

-Bích Du :anh về bằng gì ?@

‰½‚Å‹A‚é‚́H

-Hưng : đi bộ@

•à‚«‚¾‚æB

-Bích Du :nhà này em thuê ở một mình, anh thích cứ tới chơi, bất cứ lúc nào cũng được

‚±‚Ì•”‰®‚ÍŽ„‚ªŽØ‚è‚Ä‚é‚Ì‚æA‚æ‚©‚Á‚½‚ç‚¢‚Â‚Å‚à‚¢‚¢‚©‚ç‚Ü‚½—V‚Ñ‚É—ˆ‚ĂˁB

---@‚»‚±‚Ö–ò‚̐؂ꂽLoan‚ª—ˆ‚éAAA@---

-Loan : ê Bích Du, may quá tao sợ mày hổng có ở nhà@

Bich Du!AƒAƒiƒ^‚ª‚¢‚ď•‚©‚Á‚½‚íB

      Du, nói nghe nè, mày còn nó không ? giúp tao 1 cử đi, tao vả hồi sáng tới giờ nè vảØ‚ê‚é

    @ @  DuA‚¿‚å‚Á‚Æ•·‚¢‚āAƒwƒƒCƒ“Ž‚Á‚Ä‚éH ˆê‚Â’¸‘Õ‚æA’©‚©‚çƒCƒ‰ƒCƒ‰‚µ‚Ä‚é‚́B

-Bích Du: từ từ, vô nhà đã@

‚Ü‚Ÿ‚Æ‚É‚©‚­“ü‚Á‚āAAAB

-Hưng : Loan đó phải không ?@

Loan‚Ȃ́H

-Bích Du :ủa, cũng quen hả !!@

‚ ‚çA’m‚荇‚¢‚Ȃ́H

......................................................................................................................................................

---@Loan‚ª“­‚­ŒÇŽ™‰@‚ŁAAA---

-chị Loan ơi ra xem anh này ảnh chơi ăn gian ớ@ ăn gian ƒgƒŠƒbƒN@

LoanŽo‚¿‚á‚ñAƒAƒCƒcˆÓ’nˆ«‚·‚é‚ñ‚¾‚æI

-Loan : đợi chút nhe.........ai ăn gian đâu@

‚¿‚å‚Á‚Æ‘Ò‚Á‚ĂˁAAAA’N‚ªˆÓ’nˆ«‚·‚é‚Á‚āH

-nó ăn gian kìa chị......banh của em nó cứ đá xuống hồ hoài chị@ đá xuốngR‚Á‚Ä—Ž‚Æ‚·

ƒAƒCƒc‚¾‚æA–l‚½‚¿‚̃{[ƒ‹‚ðR‚Á‚Ä’r‚É—Ž‚Æ‚·‚ñ‚¾‚æB

-Loan : kệ cho em nó chơi đi, kệ nó mà@ kệ nó•ú‚Á‚Ä

@“{‚ç‚È‚¢‚ňꏏ‚É—V‚ñ‚Å‚ ‚°‚ĂˁB

-nó đá xuống hồ nữa làm sao@

‚Ü‚½’r‚É‚¯‚Á‚½‚ç‚Ç‚¤‚·‚é‚́H

-Loan : được mà, đi vô chơi đi cưng

‚¢‚¢‚æA‚©‚Ü‚í‚È‚¢‚©‚ç—V‚Ñ‚È‚³‚¢B

-dạ@

‚Í‚¢AAAB

-Loan : từ lúc rời bỏ đám bạn, Loan trở về đây sống tạm, phụ với mấy mẹ chăm sóc đám trẻ mồ côi, cũng vui...có điều là...không thể bỏ được heroin

‚ ‚̃Oƒ‹[ƒv‚Æ—£‚ê‚Ä‚©‚çA‚±‚±‚Ö–ß‚Á‚ÄŽq‹Ÿ‚½‚¿‚Ì–Ê“|‚ðŽè“`‚Á‚Ä‚¢‚é‚Æ‚Æ‚Ä‚àŠy‚µ‚¢‚¯‚ǁAƒwƒƒCƒ“‚ðŽ~‚ß‚ç‚ê‚È‚¢‚́AAAB

-Hưng : ở đây không ai biết à ?

@’N‚©’m‚Á‚Ä‚é‚́H

-Loan : anh là người duy nhất

@‹M•û‚¾‚¯‚æB

-Hưng : rồi tiền đâu Loan mua thuốc@

”ƒ‚¤‚¨‹à‚Í‚ ‚é‚́H

-Loan : ban đầu còn xoay sở lấy chịu ở mấy nơi quen biết, dần dà tiền nợ nhiều quá họ không bán nữa. Hôm qua Loan phải chịu nhục tìm đến đám đó để xin thuốc @chịu nhục‚±‚Á‚»‚è

Å‰‚Í‚â‚èŒJ‚肵‚Ä‚½‚¯‚ǁA‚¾‚ñ‚¾‚ñŽØ‹à‚ª‘‚¦‚Ä‚«‚Ä”„‚Á‚Ä‚­‚ê‚È‚­‚È‚Á‚½‚́Bð“ú‚ ‚̃Oƒ‹[ƒv‚̏Š‚É‚±‚Á‚»‚ès‚Á‚ă„ƒN‚ð–á‚Á‚½‚́AAAB

-Hưng : sao Loan không.. tìm cách cai đi@

‚Ç‚¤‚µ‚ÄŽ~‚߂悤‚Æ‚µ‚È‚¢‚ñ‚¾B

-Loan : khó lắm, Hưng chưa hiểu nó nên nói vậy, chứ vướng vào nó rồi bỏ hổng nổi đâu@ vướng’†‚É“ü‚Á‚Ä‚µ‚Ü‚¤‚¢

o—ˆ‚È‚¢‚íA‹M•û‚Í”»‚ç‚È‚¢‚©‚ç‚»‚¤Œ¾‚¤‚¯‚ǁA‚â‚Á‚Ä‚µ‚Ü‚¤‚ÆŽ~‚߂邱‚Æ‚ªo—ˆ‚È‚­‚È‚é‚Ì‚æB

.........

---@Žq‚Ç‚à‚ª‹ì‚¯‚æ‚Á‚Ä‚Á‚«‚ā@---

ai biểu mày ăn gian làm chi@

’N‚ª‚¢‚¶‚ß‚½‚́H

-Loan : thôi thôi thôi vô nghỉ đi, tắm rữa rồi còn học bài nữa

‚à‚¤I‚í‚è‚É‚µ‚È‚³‚¢AŽè‚ðô‚Á‚ĕ׋­‚É‚µ‚悤‚ˁB

-Hưng : Loan cố gắng cai đi, rồi sẽ được, Hưng hứa sẽ giúp Loan

Šæ’£‚Á‚ÄŽ~‚ß‚é‚ñ‚¾A‘åä•v‚¾‚æA–l‚ª—Í‚É‚È‚Á‚Ä‚ ‚°‚é‚©‚çAAAB

---@Loan‚̓„ƒN‚ªØ‚êŽn‚ß‚éAA@---           

-Loan : Loan sẽ đi cai, Hưng còn tiền hông ?@

Ž„‚ÍŽ~‚ß‚é‚íAAAHung‚¨‹àŽ‚Á‚Ä‚éH

-Hưng : còn

@‚ ‚邯‚ǁAAAB

-Loan : cho Loan mượn coi lẹ lên, trời ơi Loan tới cử rồi nè, lẹ lên

‘‚­‘Ý‚µ‚āA‚à‚¤‰ä–‚ª‚Å‚«‚È‚¢A‘‚­AAAB

-Loan : trời ơi, bao nhiêu đây sao đủ, làm sao bây giờ....trời ơi, thôi đi lẹ lên còn nhìn gì nữa............lẹ lên

‚¦I‚±‚ꂾ‚¯‚Í‘«‚è‚È‚¢‚íA‚Ç‚¤‚µ‚悤AAAA‰½‚µ‚Ä‚é‚Ì‘‚­s‚±‚¤AAB

.....................................................................................................................................................

---@Hung‚ÌŽ©‘î‚Ł@---

-Ông Thịnh : đó, bà thấy hông, chỉ cần bỏ một ít thời gian đi một vòng, xin bà con lối xóm là được cả bao quần áo cho quần áo cho lũ trẻ mồ côi@@bà con lối xómF—אl@bao quần áoF•ž‚Ì‚Ó‚­‚ë

‚¿‚å‚Á‚ƈê‰ñ‚肵‚½‚¾‚¯‚ŁA‹ßŠ‚̐l’B‚ÍŽq‹Ÿ’B‚É•ž‚ð‚½‚­‚³‚ñ‰º‚³‚Á‚½‚æB

-Hưng : thưa bố mẹ, con đi học về

‚½‚¾‚¢‚܁I

-Ông Thịnh : con đi đâu giờ này mới về?@

‚Ç‚±‚ɍs‚Á‚Ä‚½‚ñ‚¾A’x‚¢‚¶‚á‚È‚¢‚©H

-Hưng : dạ...

‚Í‚¢AAAB

-Bà Thịnh : nó đi học sinh ngữ ông quên rồi sao@@sinh ngữFŠO‘Œê

Hung‚ÍŠO‘Œê‚̕׋­‚µ‚ɍs‚Á‚Ä‚½‚ñ‚¾‚æA‚ ‚È‚½–Y‚ꂽ‚́H

-Bà Thịnh : Hưng ơi ! làm gì vậy xuống ăn cơm con@

HungA‰½‚ð‚µ‚Ä‚éA‚±‚±‚Ö—ˆ‚Ä‚²”Ñ‚ðH‚ׂȂ³‚¢B

-Hưng : dạ, con xuống liền

‚Í‚¢A¡s‚­‚æB

......................................................................................................................................................

---@ŠwZ‚Ł@---

-Giao : ra căng tin uống nước đi Hưng@ căng tinŠwZ‚Ì’†‚Ì”„“X

Hung‚¨’ƒ‚Å‚àˆù‚Ü‚È‚¢H

-Hưng : không được, Hưng phải về có chuyện@

‚¢‚âŽ~‚ß‚Æ‚­‚æA—pŽ–‚ª‚ ‚é‚©‚ç‹A‚é‚æAAAB

-Giao : sao lại về, mình còn tiết học mà...@@tiết họcFŠw‰È@

‚Ç‚¤‚µ‚āAu‹`‚ª‚Ü‚¾I‚í‚Á‚Ä‚È‚¢‚æB

 Hưng nè, Hưng giận Giao lắm phải không?@chuyện đám bạn bữa trước đó

‚±‚Ì‘O‚ÌŽ–‚ŁAŽ„‚ð‚Ü‚¾“{‚Á‚Ä‚é‚́H@‚»‚ê‚Æ‚à‚ ‚̃Oƒ‹[ƒv‚ÌŽ–H

-Hưng : tại tụi nó chứ đâu phải tại Giao, cũng tại Hưng một phần nữa, Giao cản mà Hưng không nghe

‚ ‚¢‚‚炪ˆ«‚¢‚ñ‚¾AGiao‚Ì‚¹‚¢‚¶‚á‚È‚¢B‚»‚ê‚É”¼•ª‚Í–l‚Ì‚¹‚¢‚Å‚à‚ ‚邵A‚»‚ê‚ÉGiao‚ÍŽ~‚ß‚½‚¯‚Ç–l‚Í•·‚©‚È‚©‚Á‚½‚©‚çAAAB

-Giao : bọn tụi nó là vậy đó, không hợp với Hưng đâu@

Hung‚ƃAƒCƒc‚ç‚͍‡‚í‚È‚¢‚æB

-Hưng : nhưng hợp tính với Giao chứ gì, đúng không ?@

‚Å‚àGiao‚͍‡‚Á‚Ä‚é‚ñ‚¾‚ëAAB

-Giao : chơi cho vui vậy thôi, đứa nào làm gì thì làm, mình đừng bắt chước là được rồi bắt chướcF^Ž—

Šy‚µ‚¢‚¾‚¯AƒAƒCƒc‚ç‚Ì‚â‚鎖‚ɂ͍\‚í‚È‚¢‚µA^Ž—‚µ‚È‚¢‚悤‚É‚µ‚Ä‚é‚©‚ç‘åä•v‚æAAAB

-Hưng : không phải như vậy đâu, Loan đã kể cho anh nghe hết rồi. Ban đầu Loan cũng nghĩ như Giao, rốt cuộc như vậy đó.@@rốt cuộc‚â‚Á‚Æ

‚Å‚à‚»‚¤‚¶‚á‚È‚¢‚ñ‚¾ALoan‚Í–l‚É‘S•”˜b‚µ‚Ä‚­‚ꂽ‚æALoan‚àÅ‰‚ÍGiao‚̂悤‚ȍl‚¦‚ð‚µ‚Ä‚¢‚½‚¯‚ǁA‚»‚Ì“à‚ɃwƒƒCƒ“‚ÉŽè‚ðo‚·‚悤‚É‚È‚Á‚½‚ñ‚¾B

-Giao : Hưng vẫn thường xuyên gặp Loan à ?@

Hung‚ÍLoan‚É‚æ‚­‰ï‚¤‚́H

-Hưng : Hôm nay Hưng bỏ mấy tiết sau là để đến gặp Loan, cô ấy cần Hưng

Loan‚Ɖï‚í‚È‚¯‚ê‚΂Ȃç‚È‚¢‚©‚çAŒã‚ÌŽö‹Æ‚͎󂯂Ȃ¢ALoan‚Í–l‚ð•K—v‚Æ‚µ‚Ä‚é‚©‚çB

-ê Hưng bữa hổm bị ai rượt mà chạy xe thụt mạng vậy@@bữa hổm”æ“ú@chạy xe thụt mạngFŽ€‚ñ‚¾‚悤‚É‘–‚é

‚¨‚¢HungAð“úŽ€‚É‚à‚Ì‹¶‚¢‚Å‘–‚Á‚Ä‚¢‚½‚̂́A’N‚©‚É’Ç‚í‚ê‚Ä‚¢‚½‚Ì‚©‚¢H

-em chơi với nó coi chừng đó, trong trường đang đồn râm rang nó là thành viên của băng cướp giật đó@@băng cướp giậtF“D–_ƒOƒ‹[ƒv

‹C‚ð‚‚¯‚ë‚æA‚¨‘O‚Í“D–_ƒOƒ‹[ƒv‚̃ƒ“ƒo[‚Á‚Ĉ«‚¢•]”»‚ª—§‚Á‚Ä‚é‚æB

-Giao : mấy anh là đố hèn@hènF”Ú‚µ‚¢@

ƒAƒ“ƒ^’B‚͍Œá‚ˁB

....................................................................................................................................................

---@ŒÇŽ™‰@‚Ł@---

-chị Loan ơi, có anh gì kiếm kìa@

‚¨Žo‚³‚ñA’N‚©@’T‚µ‚Ä‚½‚æB

-ah@

‚ ‚ŸAAAB

........

-Hưng : Hưng mua sẵn cho Loan 2 tép rồi nè

Loan‚ׂ̈É2ŒÂ‚𔃂Á‚Ä‚¨‚¢‚½‚ñ‚¾‚æB

-Loan : trời ơi, sao Hưng biết chỗ mua@

‚¦‚¥‚ÁI‚Ç‚¤‚µ‚Ä”„‚Á‚Ä‚éêŠ‚ð’m‚Á‚Ä‚½‚́H

-Hưng : thì chỗ bữa trước, dễ ợt, còn dễ hơn mua kẹo nữa@@dễ ợtFŠÈ’P

‘O‚É”„‚Á‚Ä‚½Š‚¾‚æA‚¨‰ÙŽq‚𔃂¤‚æ‚èŠÈ’P‚É”ƒ‚¦‚½‚æB

bước đầu Hưng giúp Loan như vậy, nhưng từ từ Loan phải giảm dần và cố gắng tìm cách cai

Å‰‚Í‚±‚ñ‚È‚â‚è•û‚¾‚¯‚ǁA­‚µ‚¸‚ƒwƒƒCƒ“‚Ì—Ê‚ðŒ¸‚ç‚µ‚āA‚»‚µ‚ÄŽ~‚ß‚é‚悤Šæ’£‚é‚ñ‚¾‚æB

......................................................................................................................................................

---@—¾‚ÉHai‚ª‚â‚Á‚Ä‚­‚é@---

-nhanh lên đi ra tao chở nè@@

‘‚­‚µ‚āA‘—‚Á‚Ä‚ ‚°‚é‚©‚çB

-Giao ơi! có khách kìa....thôi đi mày@

GiaoI‚¨‹q‚³‚ñ‚¾‚æA‚¶‚ás‚­‚©‚ç‚ˁB

-tới luôn@

s‚±‚¤I

-Hải : tụi bạn em nhìn anh có vẻ hình sự vậy hình sựŒYŽ–@

‚¨‘O‚Ì—F’B‚͉´‚ðŒµ‚µ‚¢–Ú‚ÅŒ©‚Ä‚¢‚½‚¯‚lj½‚©‚ ‚Á‚½‚©‚¢H

-Giao : biết đâu tụi nó, tới có chuyện gì hôn anh ?@

”»‚ç‚È‚¢‚íA‰½‚Ì—p‚Å—ˆ‚½‚́H

-Hải : mặt sao yếu xìu vậy, mình đi đâu chơi đi@ yếu xìuŽã‚¢@

ŠçF‚ª—Ç‚­‚È‚¢‚ˁA‚Ç‚±‚©‚Ö—V‚тɍs‚±‚¤‚©B

-Giao : mệt quá, chỉ muốn nằm ở nhà@

”æ‚ꂽ‚©‚ç‹x‚Ý‚½‚¢‚́B

-Hải : em đang lo lắng điều gì ?@

‰½‚©S”zŽ–‚Å‚à‚ ‚é‚Ì‚©H

---@Hai‚ªƒwƒƒCƒ“‚ð‹z‚¨‚¤‚ƁAAA@---

-Giao : trời ơi, sao anh gan quá vậy!@

‚¦‚¥I‚±‚ñ‚ȏŠ‚ŁI

-Hải : thông cảm@@@thông cảm‹¤Š´@

‚¢‚¢‚¶‚á‚È‚¢‚©B

-Giao : trời ơi!! em ở trọ hàng xóm ở đây khó lắm@

‚¾‚ß‚æI—ׂ̐l‚ÍŒµ‚µ‚¢‚ñ‚¾‚©‚çB

-Hải : từ sáng tới giờ chưa cử nào hết@

¡’©‚©‚ç‚Ü‚¾‹z‚Á‚Ä‚È‚¢‚ñ‚¾AAAB

---@Giao‚ªƒJ[ƒeƒ“‚ð•Â‚ß‚é@---

-Giao : thôi được rồi, vô nhà đi@

‚±‚ê‚Å‚¢‚¢‚íA‚¢‚¢‚æB

-Hải : em làm gì bữa nay giống như gà mắc đẻ vậy, không xứng danh nữ chúa chút nào

giống như gà mắc đẻFiŒ¿jŒ{‚ª‚à‚¤—‘‚𐶂ޏó‘ԁ@

@@@@@ ¡“ú‚Í‚Ç‚¤‚µ‚½‚ñ‚¾‚¢Hu—‰¤v‚Ì–¼‚É‚Ó‚³‚킵‚­‚È‚¢‚ȁB

-Giao : em chẳng muốn làm nữ chúa chút nào hết, em không muốn cuối cùng rồi cũng sẽ như Loan

ƒŠ[ƒ_[‚̏—‚ɂ͂Ȃ肽‚­‚È‚¢‚µAÅŒã‚ÉLoan‚Ý‚½‚¢‚ɂȂ肽‚­‚È‚¢‚íA”»‚Á‚½HB

-Hải : ai nói với em vậy ?@

’N‚©‚ç•·‚¢‚½‚ñ‚¾H

-Giao : đúng không@

”»‚Á‚½‚©‚Á‚Ä•·‚¢‚Ä‚é‚Å‚µ‚åI

-Hải : con Loan nó nói gì với em ?@

Loan‚ª‚¨‘O‚ɉ½‚©Œ¾‚Á‚½‚Ì‚©H

-Giao : anh cứ trả lời em đi@